Chương 7750 "Hạng nhất, Lâm Uyên!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Lâm Uyên phất mạnh tay, sau khi càn quét sạch sẽ mọi thứ, liền dẫn Hầu Tử và Mộc Thiên Tuyết rời đi. Sắc mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống. … Cùng lúc đó, trên quảng trường của Thánh Dương Thánh Địa. "Lâm Uyên vẫn không hổ danh đệ nhất, bảy tỷ chín trăm triệu điểm!" "Hạng hai, Bách Lý Vũ! Bảy tỷ sáu trăm triệu điểm!" "Tiểu tử này trước đó ở tổ Thiên Tự Số Một còn xếp ngoài một trăm, không ngờ vẫn có thể lao lên!" "Hạng ba, Vạn Đồng… tuy là hạng ba, nhưng cũng có con số khủng khiếp, bảy tỷ năm trăm triệu điểm!" "Về phần người được mọi người đánh giá cao từ đầu là Mộc Thiên Tuyết… ừm… từ đầu tới giờ vẫn là hai triệu ba trăm bảy mươi nghìn điểm, gần như chẳng có thay đổi gì!" "Chỉ còn lại ngày cuối cùng, coi như cũng sắp kết thúc rồi!" Ban đầu, cảnh tượng trong rừng rậm vũ trụ Thượng Cổ có thể chiếu trực tiếp theo thời gian thực. Nhưng… Chỉ có thể chiếu trực tiếp bảy ngày đầu, sau bảy ngày, tất cả hình ảnh đều biến mất! Bây giờ, thứ duy nhất có thể nhìn thấy, chỉ là con số trên bảng tích điểm! "Khảo hạch sắp kết thúc, chỉ còn mười hai canh giờ cuối cùng!" Một ông lão tóc bạc lên tiếng: "Khởi động Đài Ghi Điểm ở Quảng Trường Thời Không, truyền lệnh xuống cho các vị trưởng lão khác, nếu ai có đệ tử ưng ý thì bây giờ có thể đến chọn người." Lời nói vừa dứt. Ở khu vực trung tâm rừng rậm vũ trụ Thượng Cổ, trên Quảng Trường Thời Không! Rầm rầm rầm! Tiếng chấn động kịch liệt vang lên. Một tòa cao đài cổ xưa từ dưới lòng đất trồi lên. "Công tử, đó là gì vậy?" Lâm Uyên đang ngồi khoanh chân, ở bên cạnh, có người kinh ngạc hỏi. Lâm Uyên mở mắt, nhìn về phía trước. Chỉ thấy một tòa cao đài đang từ từ nhô lên, như một cây Thiên Trụ đâm thẳng vào sâu trong tầng mây! Đỉnh Thiên Trụ là một bệ đài khoảng một trăm mét vuông, tổng cộng chỉ có khoảng một nghìn Đài Ghi Điểm! Một trăm Thiên Trụ phía trước hoàn toàn được đúc bằng vàng ròng! Đặc biệt là cột thứ nhất, gần như đứng trên mây, có thể nhìn xuống tất cả mọi người! Cột thứ hai thấp hơn một chút… cột thứ ba lại thấp thêm một bậc… Tựa như bậc thang, càng về phía cuối chất liệu càng kém, cột Thiên Trụ cuối cùng hoàn toàn đúc bằng sắt đen! Lúc này. Trên không Quảng Trường Thời Không truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Các vị tham gia khảo hạch! Ta là chủ khảo của các vị, Hà Kiếm Minh!" "Một tháng chém giết, thám hiểm, tìm kiếm bảo vật sắp kết thúc! Các vị là người sống sót, cũng là người mang đại khí vận, sắp nghênh đón vòng khảo hạch cuối cùng của Thánh Dương Thánh Địa!" "Một nghìn cây Thiên Trụ phía trước, tên là Đài Ghi Điểm! Có thể vĩnh viễn ghi lại điểm tích lũy của các vị trong lịch sử Thánh Dương Thánh Địa!" "Một nghìn cây Thiên Trụ này, tượng trưng cho một nghìn người đứng đầu kỳ khảo hạch lần này! Chỉ cần có thể một mình chiếm giữ một Đài Ghi Điểm, liền có tư cách trở thành đệ tử nội môn của Thánh Dương Thánh Địa!" "Bây giờ, xin mọi người căn cứ theo điểm tích lũy trong tay mà bước lên Đài Ghi Điểm!" "Ta gọi một người, người đó bước lên một Đài!" "Hạng nhất, Lâm Uyên!"