Chương 7814 Toàn thân lạnh toát!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Vũ Nhất Minh lại bày ra vẻ mặt chẳng sợ: "Thúc thúc, cữu cữu, chỉ cần chúng ta lấy được cái công pháp có thể hồi sinh vô hạn kia!" "Một gia tộc Hiên Viên cỏn con, mấy người chúng ta cũng diệt được!" "Được rồi, không nói nữa, tên nhóc đó tới rồi!" Không đợi mấy vị thúc thúc, cữu cữu trả lời, Vũ Nhất Minh chỉ về một hướng! Vèo! Tất cả mọi người nhà họ Vũ đồng loạt hướng mắt về một phía! Chỉ thấy. Diệp Bắc Minh và Tô Tử đang đứng sau đám đông! "Chính là tên nhóc đó hả?" Mọi người nhà họ Vũ mắt sáng rực, cứ như trông thấy bảo bối đỉnh nhất trên đời! Vũ Cửu Tích nhắc nhở: "Được rồi, đừng nhìn nữa! Cẩn thận tên nhóc đó chú ý đến chúng ta!" Mấy người này đều là cảnh giới Thánh Thần! Nếu là trước kia, Diệp Bắc Minh sẽ không phát hiện ra ánh nhìn của mấy người đó! Nhưng sau khi học Long Cảm, Diệp Bắc Minh phát giác ra ngay, ánh mắt của người nhà họ Vũ nhoáng cái đã dồn vào anh! "Ha ha, quả nhiên nhắm vào ta mà tới!" Diệp Bắc Minh thầm cười lạnh. Tô Tử đứng cạnh lại không phát hiện điều gì, cô ta hỏi Diệp Bắc Minh: "Sao thế? Hình như ngươi không hào hứng cho lắm?" "Chẳng lẽ ngươi không muốn đến vũ trụ Khởi Nguyên sao?" "Haiz, đương nhiên là muốn!" Diệp Bắc Minh thở dài. Nét mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: "Tiếc là ta không có cơ hội đi!" Đám Vũ Nhất Minh, Vũ Cửu Tích, Vũ Chi Miện, Vũ Thiên Khung lập tức dựng tai lên! Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? Lúc này. Tô Tử rất là tò mò hỏi: "Vì sao?" Diệp Bắc Minh nói: "Thì vì Chí Tôn trưởng lão đấy, ông ấy nhận ta vào Thánh Dương Thánh Địa!" "Mới được mấy hôm, ta đã đòi đi vũ trụ Khởi Nguyên ấy hả? Vả lại, dù ta muốn đi, Chí Tôn trưởng lão cũng sẽ không đồng ý đâu!" Tô Tử cười gật đầu: "Cũng phải!" "Thế ngươi đợi thêm vài năm nữa đi, trừ phi Chí Tôn trưởng lão chết, không thì ngươi xác định không rời khỏi Thánh Dương Thánh Địa được đâu!" Người nói vô tâm, người nghe hữu ý! Nét mặt đám Vũ Cửu Tích lập tức trầm xuống! ... Sau khi Diệp Bắc Minh và Tô Tử rời khỏi đó. "Này, ngươi bắt ta nói những lời đó làm gì?" Tô Tử dừng bước, tò mò hỏi. Cuộc đối thoại ban nãy của hai người, đều do Diệp Bắc Minh sắp đặt! Anh bảo Tô Tử phối hợp diễn với anh. Diệp Bắc Minh nở nụ cười thần bí: "Ngươi đoán xem?" Tô Tử nhíu mày: "Hừ! Có quỷ mới biết ngươi đang nghĩ gì!" "Nói năng kỳ lạ..." Đột nhiên. Tô Tử như nghĩ ra gì đó, hít một ngụm khí lạnh: "Đáp án nằm ngay trong câu hỏi, ngươi... hít..." Tô Tử bịt chặt miệng, mở to mắt, thật sự không dám tin: "Ngươi... ngươi muốn giết Chí Tôn trưởng lão?" "Ngươi nói gì thế? Sao ta nghe không hiểu?" Diệp Bắc Minh cười như không cười. Tô Tử nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt! Toàn thân lạnh toát! "Không... không thể nào... chỉ với vài câu chúng ta vừa nói, Chí Tôn trưởng lão sẽ chết ư?" Tô Tử liều mạng lắc đầu.