Chương 7830 "Vở kịch này, đến lúc kết thúc rồi!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Diệp Bắc Minh nhíu mày nhìn xung quanh, nơi này hẳn là vũ trụ Khởi Nguyên rồi, quả nhiên lực lượng pháp tắc buông lỏng hơn rất nhiều, thảo nào chỗ này có thể sinh ra hàng loạt cảnh giới Thánh Thần! "Cha, đến lượt người ra tay rồi!" Bên tai vang lên một giọng nói. Vũ Cửu Tích trực tiếp ra tay, một chưởng giáng xuống! Diệp Bắc Minh nhíu mày! Anh không đánh trả, lực lượng cường đại nghiền áp xuống, anh hóa thành huyết vụ ngay tại chỗ! "Bùm!" Phùng Tù nhìn chằm chằm làn huyết vụ đó! Sau vài nhịp thở. Ong! Huyết vụ ngưng tụ, Diệp Bắc Minh lại hiện ra trước mắt mọi người, tất cả mọi người nhà họ Vũ trợn tròn mắt, hóa đá! "Đây là công pháp gì vậy?" "Đù mé... hóa thành huyết vụ rồi mà vẫn sống lại được hả?" "Quả nhiên lợi hại!" Hai mắt Phùng Tù nổi lên đầy tơ máu, bùng lên một tia lạnh lẽo kích động! "Ngươi thấy chưa? Thấy sợ rồi chứ? Kích động không? Ngạc nhiên không?" Vũ Nhất Minh nhếch môi châm chọc, sau đó hắn tay đưa tay ra nâng cằm Phùng Tù: "Phùng công tử! Phùng đại thiếu của ta ơi, sau này nhà họ Phùng các ngươi, còn ngông được nữa không?" "Cha, lại lần nữa đi, có vẻ Phùng đại thiếu của chúng ta bị dọa sợ rồi kìa!" Bốp! Vũ Cửu Tích lại tát Diệp Bắc Minh một cái nữa! Cơ thể anh nổ tung! Sau vài nhịp thở, lại ngưng tụ ra cơ thể máu thịt! "Cha, thêm vài lần nữa đi, dù sao tên nhóc này cũng bất tử bất diệt mà!" Vũ Nhất Minh cười lạnh. Vũ Cửu Tích cũng không ngại làm thêm vài lần! Sau mấy chục lần liên tiếp, Diệp Bắc Minh vẫn sống lại! Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người chấn động! "Hay! Hay lắm! Hay lắm!" Phùng Tù kích động run cả người, khuôn mặt tái nhợt lại hơi hồng hào: "Bản công tử đã bảo mà! Lần này trước khi xuất hành, ta đã đặc biệt bói một quẻ!" "Quẻ tượng nói rằng bản công tử có họa đổ máu! Nhưng đồng thời cũng gặp đại cơ duyên!" "Bản công tử còn đang thấy lạ đâu, một nhà họ Vũ nho nhỏ, thì có thể làm bản công tử có họa đổ máu kiểu gì?" "Rồi còn gặp đại cơ duyên gì được?" Nghe Phùng Tù nói vậy, mọi người nhà họ Vũ cảm thấy không ổn. Nét mặt dần trở nên ngưng trọng! "Tiếc thật đấy! Tuy Phùng Tù ta kiêu ngạo!" "Nhưng ta là một người biết nghe lời khuyên! Ừm, ngươi thật sự nghĩ ta chỉ dẫn theo hai người cảnh giới Thánh Thần tới nhà họ Vũ thôi sao?" Phùng Tù bỗng cười xán lạn. "Các vị, ra đây đi!" "Vở kịch này, đến lúc kết thúc rồi!" Vừa dứt lời! "Rắc' một tiếng kinh trời, màn sáng trận pháp trên không trung nhà họ Vũ ầm ầm nổ tung! Vèo! Vèo! Vèo! Vèo... Mười bóng người bước ra từ hư không!