Chương 7847 Ai rảnh lo chuyện bao đồng?

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Huyết dịch trong người sôi trào, sâu tận đáy lòng mơ hồ vang lên từng tràng long ngâm! Cứ đi, cứ đi, nghe theo tiếng long ngâm trong lòng, Diệp Bắc Minh dần quên hết mọi thứ xung quanh! Mãi đến khi một tiếng quát giận dữ vang lên, làm anh giật mình tỉnh táo lại: "Tên kia, ngươi là ai? Bọn ta đang nói chuyện với ngươi đấy!" "Ngươi điếc hay câm vậy? Ngươi còn đi nữa là bước vào phạm vi nghỉ ngơi của bọn ta, nếu ngươi còn tiến thêm bước nữa thì đừng trách bọn ta không khách khí!" "Ừm? Có người?" Diệp Bắc Minh hoàn hồn. Mấy trăm mét đằng trước. Một nhóm người đang nghỉ ngơi trên bộ long cốt hóa thạch! Họ đốt lửa, còn nướng ít thịt thú! Ngay từ lúc xuất hiện, Diệp Bắc Minh hệt như kẻ điếc và kẻ câm vậy, anh phớt lờ cảnh cáo của đám người này, cất bước tiến về phía họ! Chỗ này là Đồ Long Cốc, vỗn dĩ đã cực kỳ quỷ dị! Đột nhiên xuất hiện một người như vậy, ai mà không sợ? May mà Diệp Bắc Minh đã tỉnh táo lại! "Xin lỗi! Ta chỉ đi ngang qua thôi, không cố ý quấy rầy các vị đâu!" Diệp Bắc Minh lắc đầu, định đi qua chỗ bọn họ. "Đứng lại!" Một tráng hán cao mét chín quát, ngăn Diệp Bắc Minh lại. "Tên kia! Ta thấy ngươi rất kỳ lạ, ngươi muốn đi tùy ngươi, nhưng đừng đi qua chỗ bọn ta!" "Ngươi đi vòng đi, hoặc quay đầu về đường cũ cũng được!" Trong nhóm này, có tổng mười ba người, họ đồng loạt đứng lên. Thậm chí có người còn nắm chặt vũ khí trong tay, trông như chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào! Trong số họ, thực lực cao nhất chỉ là hai lão giả cảnh giới Thánh Thần cấp ba! Thực lực yếu nhất mới ở cảnh giới Chủ Thần cấp bốn, thấp hơn cả Diệp Bắc Minh đang cảnh giới Chủ Thần cấp bảy, tất nhiên phải cẩn trọng làm đầu! Diệp Bắc Minh nhíu mày! "Thôi được rồi!" Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, những người này chỉ sợ hãi thôi, không phải cố tình gây hấn! Anh bay lên không, bay qua đầu đám người này, đáp xuống đoạn long cốt cách đó mấy trăm mét, rồi đi tiếp! Mọi người thấy vậy, thở phào nhẹ nhõm! "Phù! Xem ra tên này thật sự không có ác ý!" Tráng hán thở hắn ra. Lão giả bên cạnh lắc đầu: "Đừng lơ là!" "Nơi này là Đồ Long Cốc, năm xưa vô số long tộc chết ở đây, nơi này oán khí ngập trời!" "Một khi trời tối, các loại vật quỷ quái sẽ đi ra! Hút tinh huyết và thần hồn con người, ngay cả cảnh giới Thánh Thần cũng có thể tiêu đời!" Trong nhóm này, một thanh niên nghi hoặc: "Lão Chu, tên đó đi một mình, sao tới được đây nhỉ?" "Mặc kệ hắn, chỉ cần không ảnh hưởng đến chúng ta, mặc kệ hắn sống hay chết!" Lão Chu lắc đầu. Giới võ đạo xưa nay đã vậy, sống sót mới là quan trọng nhất! Ai rảnh lo chuyện bao đồng? Khoảng cách vài trăm mét, với cảnh giới như Diệp Bắc Minh thì không khác gì nói ngay bên tai! Cuộc đối thoại của họ, anh nghe thấy hết rồi! "Đồ Long Cốc? Vô số Long tộc chết ở đây?"