Chương 7875 Nguyên Phinh không thể không biết!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Tuy chữ của tộc Nguyên Long không giống chữ trên bia đá, nhưng hình dạng rất là giống! Cho dù Nguyên Phinh không biết chữ của Hỗn Độn Long Tộc, cũng không đến mức bảo mình chưa thấy bao giờ chứ? "Tiểu Tháp, ông có thấy Nguyên Phinh này có vấn đề không?" "Nhóc con! Bổn tháp cũng phát hiện ra rồi, hành vi của Nguyên Phinh đúng là rất kỳ lạ! Tuy lần trước bổn tháp chê cô ta một trận, cảm thấy người phụ nữ này qua cầu rút ván, nhưng sau đó nghĩ lại!" Giọng tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên. "Nguyên Phinh hẳn không phải loại người qua cầu rút ván đâu! Không thì, cô ta đã không mạo hiểm cùng cậu tới vũ trụ Khởi Nguyên!" "Rồi càng không cùng cậu thoát khỏi tay mấy chục cường giả cảnh giới Thánh Thần!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục phân tích một trận! Diệp Bắc Minh cũng thấy rất có lý. Tính cách trước và sau của Nguyên Phinh, thật sự quá chênh lệch! Nhưng. Diệp Bắc Minh đã cẩn thận dò xét dao động thần hồn của Nguyên Phinh, không khác trước tí nào! Hơn nữa khối thân thể này cũng có khí tức của Nguyên Phinh, nếu là... người khác chiếm thân xác, chí ít khí tức phải khác chứ? Cho nên. Diệp Bắc Minh chỉ có thể cho rằng, Nguyên Phinh của trước đây toàn giả vờ! Bây giờ mới là tính cách thật của Nguyên Phinh! "Nhóc con, dùng chữ của tộc Nguyên Long thử xem!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc một câu! "Đúng vậy!" Hai mắt Diệp Bắc Minh sáng lên. Anh tiện tay viết ra vài ký hiệu hình rồng, chính là  Nguyên Phinh truyền cho anh! Tầng một, chương một, câu đầu tiên! Nguyên Phinh không thể không biết! "Hả? Diệp công tử, ta đã bảo ta không biết loại chữ này rồi mà!" "Sao ngươi còn hỏi nữa nữa?" Nguyên Phinh tiếp tục lắc đầu, giọng điệu có phần bất mãn. Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Ha ha! Được thôi, nếu Nguyên cô nương không biết thì thôi vậy." "Cáo từ!" Anh quay người liền đi. "Diệp công tử, đừng tới làm phiền ta nữa!" Sau lưng vang lên một giọng nói. Diệp Bắc Minh bước vào truyền tống trận, biến mất. Sâu trong ý thức hải của Nguyên Phinh, Nguyên Phinh thật có thể nhìn thấy mọi chuyện: "Diệp công tử, đừng... đừng đi! Ta xin ngươi đừng đi!" Thấy Diệp Bắc Minh lại đi lần nữa, Nguyên Phinh thật tuyệt vọng vô cùng! "Ha ha ha! Tiện nhân, người ta lại đi rồi!" "Rõ ràng ngươi đã có hai cơ hội, xem ra thân xác này của ngươi, chung quy là của ta à ~" Ý thức sinh ra trong cơ thể Nguyên Phinh cười châm chọc: "Phải rồi, ta phải đổi tên mới được, Nguyên Phinh! Cái tên này không hay!" "Sau này, ta sẽ tên là Nguyên Sương!" Ong! Lúc này. Ma văn trên người Nguyên Phinh lóe lên dữ dội, huyết long điên cuồng du tẩu trên da! "Ha ha ha ha! Ta sắp thành công rồi, thần hồn cuối cùng của ngươi sắp tan biến rồi, thân xác này sẽ thuộc về Nguyên Sương ta!" Nguyên Sương cười như điên. Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ trong chỗ tối: