Chương 7926 "Diệp công tử, tôi ở đây!"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Giọng Hiên Viên Nghịch Thương cực kỳ suy yếu, lục phủ ngũ tạng gần như kiệt quệ, ông ta đau đớn nói: "Tên nhóc đó chạy rồi! Hắn tự bạo mười vạn lần, công pháp này quá quỷ dị!" "Sau khi chết, lại có thể tăng thực lực!" "Tên nhóc đó lợi dụng tự bạo mà tăng hẳn một cảnh giới nhỏ, còn dẫn lôi kiếp tới!" "Chín người bọn ta không trốn kịp, bị hắn chơi một vố! Ngoài ta ra, mấy người khác đều bỏ mạng dưới lôi kiếp Hỗn Độn... Ta cũng sắp không trụ được nữa rồi, các đệ mau về đây cứu ta... Nghe Hiên Viên Nghịch Thương nói xong. Bốn người há hốc miệng, trong lòng bùng lên một cơn thịnh nội "Đại ca, huynh chờ đó, bây giờ bọn ta sẽ về cứu huynh!" "Thế thành Nguyên Thủy thì sao?" "Còn quản thành Nguyên Thủy làm chó gì nữa! Tên nhóc đó chạy rồi, có phong tỏa hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cờ Nhân Hoàng của đại ca đã cắn nuốt mấy tỷ tu võ giả, chuyện này mà truyền ra, chúng ta nên nghĩ xem làm sao gánh được cơn thịnh nộ của đám thế lực kia đi!" Một lão giả râu bạc lắc đầu, đôi mắt già nua nặng trĩu. "Một thế lực thì Hiên Viên thị chúng ta không sợ!" "Nhưng mấy tỷ tu võ giả cộng lại, ít nhất cũng phải mấy vạn tông môn, gia tộc, dù có là Hiên Viên thị thì cũng khó mà đỡ được!" Cảm! Nhóm lão giả đầu trọc, đồng tử khẽ co lại! "Ɖi!" Bốn người vừa đi chưa được bao lâu. Diệp Bắc Minh đã chạy tới phía ngoài thành Nguyên Thủy, anh lập tức dùng Long Toàn bộ thành Nguyên Thủy đã bị phong tỏa, nếu Nguyên Phinh ở trong thành, chỉ có Long Cảm mới liên lạc được với cô ấy! Đột nhiên. "Diệp công tử, tôi ở đây!" Sau lưng vang lên một giọng nói đầy xúc động! Nguyên Phinh dẫn theo Hoa Vị Danh, Đạm Đài Yên Nhi bước ra từ góc tối, vừa thấy Diệp Bắc Minh, họ kích động chạy qua! Diệp Bắc Minh hơi ngạc nhiên: "Mọi người không ở trong thành Nguyên Thủy à?" Nguyên Phinh giải thích: "Ngay lúc hình ảnh ở Hiên Viên thị tắt phụt, tôi đã thấy không ổn rồi, nên đưa các cô ấy ra khỏi thành Nguyên Thủy trước!" "Diệp công tử, anh không sao là tốt rồi!" Diệp Bắc Minh đưa tay lên nắm lại. Một cục di cốt Tổ Long xuất hiện trong lòng bàn tay anh. "Di cốt Tổ Long cô cần, cho cô này!" Diệp Bắc Minh nói. Nguyên Phinh nhìn di cốt Tổ Long, sững người một thoáng rồi lắc đầu: "Diệp công tử, đây không phải di cốt Tổ Long của tộc Nguyên Long tôi!" "Hum?" Diệp Bắc Minh nhíu mày. Ngay sau đó, phía sau vang lên một giọng nói khác. "Đây đương nhiên không phải di cốt Tổ Long của tộc Nguyên Long rồi!" Nay chỉ có 1 chương, bạn đọc thông cảm nhé!