Chương 7946 "Hầu Tử?"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Đây vẫn còn là Hạ Nhược Tuyết sao? "Bắc Minh, anh sao vậy?" "Em không sao nữa, anh không vui à?" Hạ Nhược Tuyết tuyết lên, tựa lên ngực Diệp Bắc Minh, cảm nhận nhịp tim của anh: "Em nhớ anh lắm, thật sự rất nhớ anh, bây giờ cuối cùng cũng gặp được anh rồi!" "Gia nhập Tinh Viên Lâu đi, ở bên em cả đời, mãi không chia lìa!" Diệp Bắc Minh vòng tay ôm lấy Hạ Nhược Tuyết. Nhưng trong lòng chỉ thấy xa lạ vô cùng! "Tiểu Tháp, tôi thấy lạ lắm, Nhược Tuyết vẫn là Nhược Tuyết thật sao?" "Từ góc độ huyết mạch mà nói, thì đúng! Cô ấy vẫn là Hạ Nhược Tuyết!" "Xét từ góc độ thần hồn, cũng không sai, cô ấy là Hạ Nhược Tuyết! Chỉ có điều, trong đầu cô ấy có thêm ký ức của hai kiếp trước, những ký ức này có thể đã ảnh hưởng đến tính cách của cô ấy!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trả lời. "Thế này nhá, cô ấy vẫn là Hạ Nhược Tuyết trên trái đất năm đó, nhưng tính cách đã thay đổi!" "Cô ấy vẫn yêu cậu, điểm này không thay đổi! Chỉ là bây giờ phải xem bản thân cậu có chấp nhận được tất cả hay không thôi!" Nghe tháp Càn Khôn Trấn Ngục phân tích xong, Diệp Bắc Minh trầm mặc. Nghĩ như vậy, anh lại càng thấy quái dị hơn! "Bắc Minh, anh sao vậy? Tim anh đập nhanh thế?" "Không có gì, tại gặp em anh vui quá!" Diệp Bắc Minh nghĩ một đẳng nói một nẻo. Hạ Nhược Tuyết cười bảo: "Gia nhập Tinh Viên Lâu, ở bên em đi!" "Được!" Ánh mắt Diệp Bắc Minh trở nên nghiêm túc, anh gật đầu đồng ý! Thứ nhất, anh muốn tìm tung tích của Đoàn Thiên Đức! Thứ hai, anh phải giúp Trường Ngư Tử Minh tìm anh trai! Thứ ba, bây giờ tình trạng của Hạ Nhược Tuyết như này, anh phải làm rõ xem rốt cuộc chuyện này là sao! Trước mắt, gia nhập Tinh Viên Lâu là lựa chọn tốt nhất! Thấy Diệp Bắc Minh đồng ý, Hạ Nhược Tuyết mừng lắm: "Em đưa anh về Tinh Viên Lâu!" Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Gấp thế sao?" Hạ Nhược Tuyết cười trêu: "Sao thế? Không nỡ bỏ lại cô long nữ dưới kia à?" "Em cảnh cáo anh, chơi đùa thì được, nhưng không được yêu thật!" Nghe thấy câu này, Diệp Bắc Minh xác định, Hạ Nhược Tuyết trước mặt đã biến thành một con người khác hoàn toàn! Hạ Nhược Tuyết ngày xưa, tuyệt đối sẽ không nói ra những câu kiểu này! "Bắc Minh, sao vậy?" Nhận ra nét mặt Diệp Bắc Minh khang khác, Hạ Nhược Tuyết hỏi. Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Không có gì, để anh đi nói với mọi người một tiếng!" "À đúng rồi, Hầu Tử cũng đang ở đây đấy, em có muốn qua chào một tiếng không?" "Hầu Tử?" Hạ Nhược Tuyết nghĩ tới người này, bất giác nhíu mày! Sau đó. Diệp Bắc Minh nheo mắt: "Nhược Tuyết, đây là suy nghĩ của bản thân em?"