Chương 7957 "Khu an toàn?"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Một lát sau, hai người đi tới trước một cánh cửa đá màu đen. Ánh mắt Chu Nguyên hiện lên vẻ sợ hãi: "Đại nhân, đây chính là lối vào tầng hai, nhưng ta không thể theo ngài vào được... "O?" Diệp Bắc Minh nheo mắt! Chu Nguyên sợ đến nỗi quỳ bụp xuống đất, dập đầu liên tục: "Đại nhân, không phải ta không muốn vào tầng hai!” "Mà là ta không còn chút huyết khí nào nữa rồi!" "Nếu vào tầng hai, chút thần hồn tàn tạ cuối cùng sẽ bị cái lực lượng quỷ dị kia hút sach!" Diệp Bắc Minh lười nói nhảm. Ngón tay khẽ điểm Huyết khí Hỗn Độn cuồn cuộn tuôn ra, nhập vào cơ thể Chu Nguyên! "A!" Chu Nguyên kinh ngạc hét lên một tiếng, hắn kinh ngạc phát hiện, huyết nhục khô quát của mình đang phồng lên. Chỉ sau vài nhịp thở, từ một bộ xác khô ai gặp cũng sợ, hắn ta đã biến thành dáng vẻ của người bình thường, trông chỉ khoảng hai sáu, hai bảy tuổi, thân hình cao to anh tuấn, làm gì còn bộ dạng xác khô vừa rồi? "Ngươi... ta... ngươi truyền huyết khí cho ta?" Chu Nguyên kích động đến nỗi run cả người. "Ngươi có biết trong Tinh Viên Lâu, huyết khí quý giá cỡ nào không hả?" "Bớt nói nhảm, dẫn đường!” "Rõ!" Chu Nguyên không do dự nữa, hắn ta đẩy cửa đá, bước vào trước! Diệp Bắc Minh theo sau tiến vào tầng hai Tinh Viên Lâu! Ngay khi bước vào tầng hai Tinh Viên Lâu, trên bề mặt cơ thể Diệp Bắc Minh xuất hiện một tầng huyết quang nhàn nhạt! Nếu nhìn kỹ, nhất định sẽ phát hiện đó là tinh huyết trong người anh đang bị tiêu tán ra ngoài, giống như ngoài da mọc một lớp lông đỏ như máu! Đám huyết khí này bay lên không trung, ngưng tụ thành một vật thể khổng lồ có hình trái tim trên đỉnh tầng hai Tinh Viên Lâu! Vô tận huyết khí ngưng tụ, đập thình thịch thình thịch. "Một trái tim?" Diệp Bắc Minh nhíu mày. Mặt Chu Nguyên tái nhợt: "Mỗi tầng trong Tinh Viên Lâu đều có một trái tim, tòa lâu này giống như một vật sống vậy!" "Sống ư?" "Huyết khí của chúng ta, chính là bị nó nuốt mất." Chu Nguyên gật đầu. Ngoài bề mặt da của hắn ta cũng có huyết khí đang thoát ra! "Chúng ta mau đi thôi, cứ tiếp tục thế này thì không trụ được mấy nữa đâu! Ta không muốn chết ở đây!" Đột nhiên. "Ong!" Khí Hỗn Độn tuôn ra, ngăn cách tất cả! Ngay cả huyết khí trên người Diệp Bắc Minh cũng ngừng bốc hơi rồi! "Này... sao có thể chứ!" Chu Nguyên khó mà tin nổi. Diệp Bắc Minh phất tay, một làn khí Hỗn Độn bay ra, bao phủ cơ thể Chu Nguyên! Một cảnh tượng khiến hắn ta chấn động xuất hiện! Huyết khí của Chu Nguyên cũng dừng thoát ra ngoài rồi, hắn ta kích động đến nỗi mặt run run, môi lắp bắp: "Khí Hỗn Độn... huyết khí Hỗn Độn! Thứ này có thể ngăn huyết khí thất thoát sao?" Giờ phút này! Ánh mắt Chu Nguyên nhìn Diệp Bắc Minh đã hoàn toàn thay đổi! Cứ như một người đàn ông mười ngàn năm chưa gặp nữ nhân, đột nhiên phát hiện một mỹ nhân tuyệt sắc vậy! "Không nên hỏi thì đừng hỏi, dẫn đường!" "Vâng, vâng, vâng!" Chu Nguyên kích động thở dồn dập! Dọc đường cứ ríu rít không ngừng, nhiệt tình giới thiệu mọi thứ trong Tinh Viên Lâu cho Diệp Bắc Minh! Mỗi tầng trong Tinh Viên Lâu đều có tu võ giả chiếm cứ! "Không phải ngươi nói, tầng càng cao huyết khí thoát đi càng nhanh sao? Tại sao vẫn có người ở lại tầng hai?" Diệp Bắc Minh nhìn Chu Nguyên, tên này không thành thật, chưa nói hết mọi thứ. Chu Nguyên hơi ngượng: "Đại nhân, thật ra mỗi tầng đều có khu an toàn!” "Khu an toàn?" "Đúng vậy, ở trong khu an toàn, huyết khí sẽ không bị thoát đi. "Nhưng phạm vi khu an toàn có hạn, nó đều bị những kẻ có thực lực mạnh chiếm hết rồi! Những người khác không thể tới gần!" Chu Nguyên lắc đầu bất lực. Diệp Bắc Minh nói luôn: "Dẫn ta đến khu an toàn tầng hai!" Chu Nguyên không dám lề mề, lập tức dẫn Diệp Bắc Minh tới khu an toàn tầng hai! Không lâu sau, hai người đi tới chỗ cánh cửa đá đen ở tầng hai dẫn lên tầng ba! Trước cửa đá, có một khu vực rộng chừng trăm mét. Bên trong có hơn chục người đang ngồi xếp bằng, chắc đây chính là khu an toàn rồi! Cầm đầu là một người đàn ông trung niên cụt một tay, hắn ta dựa lưng vào cửa đá, rất có khí thế của một người giữ ải, vạn người không thể qua "Đại nhân, chính là chỗ này!" Chu Nguyên vừa dứt lời. Diệp Bắc Minh đã cất bước tiến lên! Làm Chu Nguyên sợ đến nỗi hai chân run cầm cập: "Đại nhân, không được tùy tiện tới gần đâu, phải đứng từ xa chào hỏi trước đã... không là sẽ bị giết đấy... Diệp Bắc Minh làm như không nghe thấy, anh vừa đi vừa lớn tiếng hỏi: "Ta muốn hỏi thăm một người, Đoàn Thiên Đức, các ngươi có ai từng nghe qua chưa?" Vèo! Người đàn ông cụt tay còn chẳng nhấc mí mắt: "Giết hắn đi!"