Chương 7961 Chu Nguyên tròn mắt nhìn!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Tiếng rồng ngâm vừa vang lên, mặt Chu Nguyên lập tức tái mét! "Tiêu rồi... đại nhân, con ác long kia tỉnh rồi, chúng ta lùi về tầng hai trước đi!" Chu Nguyên sợ đến nỗi hai chân run cầm cập. Diệp Bắc Minh không để ý, sải bước thẳng về phía trước! Còn Chu Nguyên thì hàm răng đang va lập cập vào nhau! Hắn ta muốn rút lui, liếc sang cánh cửa đá một cái. Nếu mình quay lại, chắc chắn không sống nổi! Thế là hắn ta cắn răng đuổi theo Diệp Bắc Minh! Tốc độ của Diệp Bắc Minh cực nhanh, chỉ trong vài nhịp thở đã đi được mấy chục nghìn mét, tới ngay chính giữa con đường! Bỗng một bóng đen đổ xuống! Chu Nguyên nhìn kỹ, thế mà lại là một cái đuôi rồng màu đen dài vạn trượng! Hai người đứng dưới cái đuôi rồng, nhỏ bé hệt như con kiến! Đuôi rồng đen quật xuống, Diệp Bắc Minh giơ tay tung một quyền! 'Keng!' một tiếng kim loại nổ vang, hệt như đánh lên sắt thép vậy! Hắc long ăn đau, liền xoay người chui vào Hỗn Độn nham thạch! Giây tiếp theo. Hỗn Độn nham thạch sôi lên ùng ục, cuốn lên sóng nhiệt cao tới trăm mét đánh thẳng về phía Diệp Bắc Minh, làm Chu Nguyên hoảng sợ vội vàng lùi lại! Đợi đến khi Chu Nguyên đứng vững, mới phát hiện Diệp Bắc Minh đã bị con sóng Hỗn Độn nham thạch cuốn đi, cả người biến mất tăm! “Tiêu rồi, Diệp công tử... Chu Nguyên vừa lùi vừa hét to! Đúng lúc này. "Gào! Gào!" Sâu trong Hỗn Độn nham thạch truyền ra tiếng gầm của Hắc Long! "Không đúng, đó là... tiếng hét thảm ư?" "Grur... hu hu..." Giọng Hắc Long lại lần nữa vang lên! Cuối cùng Chu Nguyên cũng xác định, cmn đây là tiếng hét thảm! Tiếp đó, Chu Nguyên trông thấy một cảnh tượng cả đời khó quên, Diệp Bắc Minh để trần nửa người trên, cơ bắp trên người phồng lên, trên da còn ngưng tụ một lớp vảy rồng huyết sắc! Hơn nữa. Giữa mi tâm Diệp Bắc Minh còn mở ra một con mắt dọc! Trong đồng tử lóe lên ánh sáng hỗn độn! Anh phi lên, cưỡi lên đầu hắc long, một tay túm chặt sừng rồng! Bụp! Bụp! Bụp... Nắm đấm nện xuống như mưa, nện thẳng vào đầu hắc long, hắc long gào thảm không ngừng, điên cuồng giãy giục trong Hỗn Độn nham thạch! "Cá chạch đen! Còn không chịu thần phục?" "Ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, một là thần phục, hoặc hai bị ta đánh nát óc mà chết!" Giọng Diệp Bắc Minh lạnh băng. Nắm đấm tiếp tục giáng xuống! "Gào... Hắc long kêu thảm liên hồi! Cái đầu gần như nứt toác, máu trào ra, nhìn thấy cả óc! "Đừng đánh nữa... ta nhận thua, ta thần phục... Chu Nguyên tròn mắt nhìn! Con Hắc long này chiếm đóng ở đây bao năm, không biết đã nuốt sống biết bao cường giả! Con rồng này không chỉ có thân thể mạnh mẽ vô cùng, đáng sợ hơn là dòng Hỗn Độn nham thạch này, cường giả cảnh giới Hỗn Nguyên mà dính một chút thôi, huyết nhục cũng sẽ tan chảy, cực kỳ đáng sợ! Nhưng Diệp Bắc Minh không sợ đám Hỗn Độn nham thạch này! Thân thể còn mạnh hơn Huyết Long nhiều! Áp đảo trên mọi phương diện! “Tại sao ngươi lại ở đây?" Diệp Bắc Minh đứng trên đầu rồng. Hắc long trả lời: "Ta cũng không biết, ta bị người ta bắt, rồi ném vào đây." "Người đó bảo, ta phải nuốt một triệu tỷ tu võ giả, hoặc đợi được một người có thể khiến ta thần phục thì mới được rời đi!" Diệp Bắc Minh ngẩn ra. "Khoảng hơn ba mươi tỷ.." Hắc long lắc đầu: "Ta không nhớ con số cụ thể, nhưng ta hẳn có thể rời khỏi đây được rồi!"