Chương 7979 Đạm Đài Yêu Yêu cười.

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Sau khi tiến vào tầng mười tám, cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Bắc Minh khựng lại một chút! Mặt đất toàn thi thể! Nhìn kỹ mới phát hiện, đó đều là đám đệ tử Tinh Viên Lâu vừa bỏ chạy lúc nãy, tất cả đều chết bất đắc kỳ tử! Ngay vị trí trái tim mỗi người, xuất hiện một lỗ thủng khủng bố! Tim bị người ta móc mất! Điều kỳ lạ hơn là, trước khi chết khóe môi họ đều đang mỉm cười, như thể đã đạt được thỏa mãn cực lớn! "Sao lại thế này?" Diệp Bắc Minh cảm thấy quái lạ. Đột nhiên, Tuyết Nữ đi đằng sau hoảng hốt hô lên: "Á... Diệp công tử, ngươi muốn làm gì?" Trong tiếng kêu hoảng hốt ấy, lại lẫn một chút vui mừng và bất ngờ! “Cái gì mà ta làm gì cơ?" Diệp Bắc Minh nghi hoặc quay đầu lại. Chỉ thấy. Tuyết Nữ đứng yên tại chỗ, gương mặt xinh đẹp đỏ ửng, cúi đầu khẽ cắn môi: "Diệp công tử... ngươi... ta không phải Hạ Nhược Tuyết, ngươi cũng có thể chấp nhận sao?" "Tuyết Nữ, ngươi đang nói linh tinh cái gì vậy?" Diệp Bắc Minh quát lạnh. Nhưng Tuyết Nữ chẳng có phản ứng gì! Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra: "Ảo cảnh?" Ngay giây sau. Trước mắt Diệp Bắc Minh hoa lên, cảm giác đầu váng mắt hoa, sau khi lắc đầu vài cái mới nhìn rõ cảnh vật xung quanh! Côn Luân Khư Nơi này lại là Côn Luân Khư ở trái đất! Diệp Bắc Minh đang ngồi trước một tảng đá lớn, không xa là sân luyện võ của Côn Luân Khư! Năm đó, sau khi lưu lạc đến Côn Luân Khư, anh đã luyện võ ở đây, mọi cảnh vật nơi đây anh quá quen rồi! "Côn Luân Khư... chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mộng?" Diệp Bắc Minh cúi đầu nhìn đôi tay mình, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Đột nhiên. "Tiểu sư đệ, em đang làm gì vậy?" "Hì hì! Mắt còn ngái ngủ thế kia, em lại làm biếng rồi đúng không?" Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói này, Diệp Bắc Minh cứng người, không nhịn được quay đầu lại. Một bóng hình xinh đẹp đứng trước mặt! Không phải ai khác, mà chính là lục sư tỷ Đạm Đài Yêu Yêu! "Chị tiểu Yêu!” Mắt Diệp Bắc Minh đỏ hoe, mũi cay xè. Đạm Đài Yêu Yêu nở nụ cười tinh nghịch: "Sao thế? Bị dọa đến phát khóc à? Đồ mít ướt!" "Yên tâm đi, chị sẽ không mách sư phụ đâu." "Này, cho em này, đây là bánh nướng còn thừa trong bếp lúc trưa, chị biết em đói rồi, mau ăn đi!" Đạm Đài Yêu Yêu bước tới, ngồi cạnh Diệp Bắc Minh, móc ra hai cái bánh nướng để trong lòng đưa cho Diệp Bắc Minh Diệp Bắc Minh thất thần, ngơ ra! Anh ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Đạm Đài Yêu Yêu! Biểu cảm kiểu muốn nói lại thôi! "Tiểu đệ ngốc, em nhìn gì vậy?" "Mau ăn đi!" Đạm Đài Yêu Yêu cười bảo. Diệp Bắc Minh nhận lấy bánh nướng, nhét vào miệng cắn một miếng, chẳng mấy chốc một cái bánh đã xuống bụng, anh ăn hết sạch. Đạm Đài Yêu Yêu xoa đầu Diệp Bắc Minh: "Nghe sư phụ bảo, thiên phú của em cao lắm!" "Còn cao hơn mấy tỷ muội bọn chị, đặc biệt là y thuật, em đúng là Hoa Đà tái thế luôn ấy, chị có vài chỗ về y thuật không hiểu lắm, nên đặc biệt tới thỉnh giáo em một chút!" Diệp Bắc Minh cười nhẹ: "Chị tiểu Yêu, có vấn đề gì chị cứ hỏi đi!" "Vậy chị nói nhá Đạm Đài Yêu Yêu cười. Đôi mắt xinh đẹp cong thành hình trăng non, cô ta vươn tay kéo lấy tay Diệp Bắc Minh, viết một hàng chữ vào lòng bàn tay anh! Nét mặt Diệp Bắc Minh hơi lạ: "Chị Yêu Yêu, chị đừng đùa nữa!" "Ha ha ha... thật mà!” Đạm Đài Yêu Yêu che miệng cười: "Mỗi lần chị nhìn thấy tiểu sư đệ, tim chị lại đập nhanh lắm!” “Tiểu sư đệ, hay là em xem giúp chị xem, có phải tim chị có vấn đề không?" “Chị Tiểu Yêu, chị... chị làm gì vậy?"