Chương 7984 "Có phải ông ấy không?"

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Hồn Đế ngẩng đầu lên, ánh mắt chăm chú vô cùng! Dù ông ta đang ở trạng thái thần hồn, nhưng có thể nhìn ra ông ta đang rất kích động, thần hồn run dữ dội! Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Ngươi nhận nhầm người thật rồi!" "Ta không phải thiếu chủ mà ngươi nói, và càng không phải tộc Hỗn Độn gì đó!" Hồn Đế lại bật cười: "Thiếu chủ, ta đã đợi bao nhiêu năm, không thể nhận nhầm được!" “Ta bảo ngài là thiếu chủ, ngài chính là thiếu chủ! Đại nhân bảo ta thủ hộ ở đây, chính vì đoán được có một ngày, ngài nhất định sẽ xuất hiện ở đây!" "Ngài là thể chất Hỗn Độn đúng chứ? Hơn nữa, còn sở hữu năng lực bất tử bất diệt!" Diệp Bắc Minh trầm mặc không nói. "Lão nô nói không sai chứ? Ha ha ha! Thiếu chủ, đúng là ngài rồi, tốt quá rồi!" Hồn Đế kích động đến nỗi nói năng lộn xộn. Thần hồn nhảy dựng lên, hóa thành một đám mây đen bay trên không trung mấy chục vòng mới dừng lại! nào!" Diệp Bắc Minh nhìn ông ta: "Đừng úp úp mở mở với ta, nói hết mọi chuyện ra xem "Bằng không, ta sẽ coi như ngươi đang lừa ta!" Hồn Đế nói: "Thiếu chủ, mời ngài đi theo ta!" Ong! Khung cảnh ở tầng mười tám Tinh Viên Lâu chợt biến đổi, mọi thứ khôi phục bình thường, hóa ra nó là một không gian rộng cỡ vài trăm sân bóng! Hóa ra những thứ Diệp Bắc Minh vừa thấy, đều là ảo cảnh! Hũ gốm Hỗn Độn lơ lửng trên không, hư ảnh một ông lão nửa người dưới chui trong cái hũ, mang theo hũ Hỗn Độn bay thẳng vào tầng mười chín! “Thiếu chủ, đi thôi!” Hồn Đế giục. Diệp Bắc Minh theo sau, tiến vào tầng mười chín Vừa đi được vài bước, trong bóng tối phía trước vang lên một giọng nói u ám: "Ha ha ha! Mùi thịt người tươi ngon, lâu lắm rồi không có người sống vào đây!" "Lần trước cũng hơn một nghìn năm trước rồi! Ngươi hãy làm bữa tối của ta đi!" Diệp Bắc Minh đang định động thủ. Hồn Đế quát: "Cầu Long! Ngươi to gan thật đấy, đến thiếu chủ của ta mà người cũng đòi ăn?" "Hồn Đế! Sao ngươi chịu rời khỏi tầng mười tám rồi vậy?" Trong bóng tối, một nam tử đầu rồng thân rắn đi ra. Toàn thân là vảy đen, trông cực dữ tợn! "Hai người này, ai là thiếu chủ của ngươi? Chắc là người nam nhỉ?" Ánh mắt Cầu Long đầy tò mò. Hồn Đế hừ lạnh một tiếng: "Ngươi hỏi nhiều quá rồi đấy!" “Ta cần đi qua tầng này!" "Nể mặt ngươi, được!" Cầu Long gật đầu. Hồn Đế cung kính cười bảo: "Thiếu chủ, chúng ta đi thôi!" "Khoan đã!” Diệp Bắc Minh đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm Cầu Long đang ẩn nửa người trong bóng tối gần đó: "Ngươi bảo một nghìn năm trước, từng có người tới đây ư?" Sắc mặt Cầu Long hơi mất tự nhiên: "Liên quan gì đến ngươi? Đừng tưởng Hồn Đế gọi ngươi là thiếu chủ, thì bổn tọa phải trả lời câu hỏi của ngươi!" Gào! Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, anh nhấc tay chém một kiếm! Đối phó với loại hung vật này, chỉ có thực lực tuyệt đối mới khiến hắn mở miệng! Kiếm khí Huyết Long đánh ra, thế như chẻ che, nghiền nát mọi thứ! Cầu Long cấp tốc lùi lại, hoảng sợ phát hiện hắn không đỡ nổi nhát kiếm này, chỉ có thể liều mạng né tránh, may mà nhát kiếm này Diệp Bắc Minh không có ý lấy mạng hắn, kiếm khí nổ tung ngay chỗ hắn vừa đứng! Mặt đất và hư không đồng thời xuất hiện một lối đi hư vô, bị một kiếm này xé nát triệt để! "Ngươi... "Kiếm vừa rồi chỉ là cảnh cáo, kiếm tiếp theo có lẽ sẽ lên người người đấy!" Giọng Diệp Bắc Minh lạnh tanh. Hồn Đế buồn cười bảo: "Cầu Long, ta đã bảo đây là thiếu chủ tộc Hỗn Độn ta rồi, ngươi nghĩ ta đùa chắc?" "Ngươi muốn hỏi gì?" Cầu Long đen mặt: "Ba nghìn năm gần đây, đúng là chỉ có một người từng đi qua tầng mười chín!" "Có phải ông ấy không?" Diệp Bắc Minh phất tay, thần lực ngưng tụ, hóa thành một bức họa trên không trung! Đồng tử Cầu Long co lại, nghiến răng nghiến lợi nói.