Chương 113 Tới bây giờ

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Ngay sau đó, Trần Thiên Chính xuất hiện chặn đứng Diệp Thu. "Cút!" Diệp Thu trực tiếp tung ra nam đấm. Dù sao Trần Thiên Chính cung là cao thủ Hổ Bảng thành danh đã lâu nên kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, nhìn thấy nắm đấm của Diệp Thu đánh vào mình thì thân thể lão lập tức nghiêng ra sau nhanh chóng né tránh, sau đó một tay chống đất, hai chân lơ lửng đá vào bắp chân Diệp Thu. Diệp Thu lui về sau một bước. Nhân cơ hội này, Trần Thiên Chính đột nhiên vọt lên rồi dùng Ung Trảo Công mình am hiểu nhất chup vao cổ họng Diệp Thu. Đây là một chiêu nhất định phải chết. Trần Thiên Chính muốn dùng tốc độ nhanh nhất để xử lý Diệp Thu. Mười năm qua lão làm nô bộc ở Tiêu gia, vẫn luôn đi theo bên cạnh Tiêu Thanh Đế, mặc dù nhiều lần ra tay nhưng chưa bao giờ chật vật như hôm nay. Làm lão không thể chịu được nhất là mình lại bị một tên bác sĩ quèn đánh bị thương, quả thực là nhục nhã cùng cực. Diệp Thu không dám khinh thường, thân thể lập tức nghiêng qua bên cạnh né tránh công kích của Trần Thiên Chính, tiếp đó đá một chân như sấm sét vào đũng quần lão. Âm Trần Thiên Chính che đũng quần quỳ xuống đất, sắc mặt trắng bệch, đau đớn cùng cực khiến thân thể lão không ngừng run rẩy. Đám khách khứa ở đây đều há to miệng trợn mắt nhìn qua Diệp Thu. Cái tên này quá vô sỉ! Âm Diệp Thu lại tung một chân đá bay Trần Thiên Chính. Chỉ nghe "Bịch" một tiếng, Trần Thiên Chính ngã xuống dưới chân Tiêu Thanh Đế, giãy dụa hai lần vẫn không đứng lên được, lão thấp giọng nói: "Công tử, thật xin lỗi!" "Phế vật!" Tiêu Thanh Đế mắng một câu rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Diệp Thu, trong mắt có sát khí lạnh lẽo. "Mày thanh công chọc gian tao, hôm nay du thần tiên đen cung không cứu được mày." Tiêu Thanh Đế nói xong câu đó thì như một tia sấm sét phóng tới chỗ Diệp Thu. Diệp Thu nhìn thấy một cái bóng mờ vọt tới, nam đấm còn chưa kịp tung ra thì trên ngực đã truyền đến cảm giác đau đớn. Ngay sau đó, thân the han bay ra ngoài. Oanh! Hắn đập mạnh vào cổng sảnh tiệc. Giờ khắc này, Diệp Thu chỉ cảm thấy toàn thân như tan ra thành từng mảnh, đau đớn không thôi. Đám khách khứa nhìn thấy cảnh này đều tràn đầy kinh hãi, ai cũng nín thở không dám thở mạnh một tiếng. Tới bây giờ họ mới hiểu lời nói trước đó của Tiêu Thanh Đế là gì, cùng một mẹ sinh thì có gen tương tự, có le Tiêu Thanh Đế không ong anh chói mắt bang Quan Quân Hầu Tiêu Cửu, nhưng tuyệt đối không phải củi mục. Cảnh tượng trước mắt chính là chứng minh tốt nhất. Diệp Thu đánh cao thủ Hổ Bảng Trần Thiên Chính bị thương đã rất lợi hại, nhưng lại không ngan được một kích của Tiêu Thanh Đế, có thể thấy được Tiêu Thanh Đế biến thái đến mức nào. "Rác rưoi!" Tiêu Thanh Đế vừa mang vừa đi đến gần Diệp Thu. Diệp Thu chật vật đứng lên, sắc mặt đỏ lên, cưỡng ép nuốt một ngụm máu xuống. "Oanh!" Tiêu Thanh Đế lại khởi xướng công kích, chiêu thức giống vừa rồi y như đúc, chỉ một quyền đơn giản nhưng tốc độ lại càng nhanh, sức mạnh càng lớn. Diệp Thu căn bản không chặn được nên lại bay ngược ra ngoài. Lần này cả cổng đại sảnh cũng bị đụng nát, hằn gãy mất hai cái xương. "Dừng tay! Tiêu Thanh Đế dừng tay! Không được tổn thương Diệp Thu!" Bạch Băng chảy nước mắt hô to. Nhưng Tiêu Thanh Đế căn bản không để ý tới, hằn ta tiếp tục cất bước về hướng Diệp Thu, trong mắt hiện ra sát ý lạnh như băng.