Chương 124 Đến lúc trút hơi

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Trần Thiên Chính chết ngay tại chỗ. Đến lúc trút hơi, hẳn vẫn dùng hai tay che chặt hạ bộ. Chắc đến chết hần cũng không ngờ mình lại bỏ mạng dưới tay một người đàn bà. Cả khán phòng im bặt trong giây lát. Một lúc lâu sau mới có người lên tiếng: "Chết rồi?" "Chết rồi." "Cao thủ hạng nhì trên Bảng Ho, cứ thế mà chết u?" "Con điên Lâm Tinh Xảo này, đúng là chuyện gì cũng dám làm!" "Nếu Quán Quân Hầu hỏi tội, e là chẳng ai trong chúng ta chạy thoát." "Xong rồi xong rồi, chúng ta bị con điên này hại chết mất." Triệu Vân cũng khiếp sợ trước cách ra tay của Lâm Tinh Xảo, khẽ nói: "Người đàn bà này độc thật." Phụ nữ trên thương trường mà không đủ tàn nhẫn thì sớm bị người ta nuốt chửng." Long Vương nói tiếp với Triệu Vân: "Sau này anh lấy vợ, nhớ đừng cưới kiểu phụ nữ như Lâm Tinh Xảo." "Vì cô ta quá độc u?" Triệu Vân hỏi. "Không phải." "Thế là gì?" "Cô ta quá đẹp, ngoại hình của anh không xứng với cô ta." Triệu Vân: " ... " Giải quyết xong Trần Thiên Chính, ánh mắt Lâm Tinh Xảo mới dừng lại trên người Tiền Diễm Như. Tiền Diễm Như vẫn ngất lịm trên đất, chưa tỉnh lại. "Tiểu Khiết, gọi chị ta dậy." "Rõ." Cô gái tóc ngần bước tới: "bốp bốp" tát hai cái vào mặt Tiền Diễm Như. Ba giây sau. Tiền Diễm Như lim dim mở mắt, mơ màng hỏi: "Tôi ... tôi đang ở đau thế này?" "Cô nói xem?" Tiền Diễm Như ngẩn ra giây lát, bỗng nhớ ra, khó tin nói: "Lâm Tinh Xảo, còn chưa chết à? "Phụ nữ đẹp thường thọ trăm tuổi." "Con tiện nhân, tao phải giết mày ... " Tiền Diễm Như nhe nanh múa vuốt lao về phía Lâm Tinh Xảo, nhưng vừa xông đến trước mặt, cả người bỗng khựng lại, mặt cắt không còn giọt máu. Vì Lâm Tinh Xảo đang cầm một khẩu súng, nòng súng dí thẳng vào đầu chị ta. "Cô ... cô định làm gì?" Tiền Diễm Như sợ đến lùi hai bước. "Tôi định làm gì cô không rõ sao?" Lâm Tinh Xảo nheo mắt cười. "Có gan thì bần chết tôi đi." Nói xong, Tiền Diễm Như còn bước lên một bước. Cô ta đánh cược rằng Lâm Tinh Xảo không dám nổ súng. Đáng tiếc cô ta đã đoán sai. "Đoàng!" Lâm Tinh Xảo gần như không hề do dự, dứt khoát siết cò, viên đạn găm vào chân trái Tiền Diễm Như. "A ... " Tiền Diễm Như ngã phịch xuống đất, miệng gào lên như lợn bị chọc tiết. "Có muốn cược thêm phát nữa không, xem tôi có dám giết cô không?" Lâm Tinh Xảo cười. Tiền Diễm Như sợ đến mặt mũi xám ngoét, cô ta quá hiểu Lâm Tinh Xảo, đàn bà này mà đã cứng tay thì chuyện gì cũng làm được. "Đừng giết tôi, đừng giết tôi, tôi sẽ không tìm cô gây phiền phức nữa ... Thanh Đế, Thanh Đế anh ở đâu? Mau cứu tôi với!" Vừa kêu vừa đảo mắt tìm bóng dáng Tiêu Thanh Đế giữa đám khách, nhưng phát hiện ánh mắt mọi người nhìn cô ta đều rất lạ. "Thanh Đế, Thanh Đế ... " "Đừng gọi nữa, Tiêu Thanh Đế sẽ không cứu cô đâu." Lâm Tinh Xảo chỉ xuống mặt đất cách đó không xa: "Hắn ở kia kìa." Tiền Diễm Như quay đầu nhìn, thấy Tiêu Thanh Đế nằm bất động dưới đất, máu me be bét khắp người. Chết rồi? Trong chớp mắt, Tiền Diễm Như sợ đến run như cầy sấy. "Là tôi làm." Trên mặt Lâm Tinh Xảo vẫn là nụ cười, như thể đang nói chuyện chẳng liên quan đến mình. "Tôi ... tôi ... hu hu hu ... " Tiền Diễm Như sợ quá òa khóc. Đoàng- Lâm Tinh Xảo lại bần một phát vào chân phải chị ta. "A ... " Tiền Diễm Như thét lên thê lương.