Chương 127 Khách sáo

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
"Diệp Thu này, sếp Lâm, tôi không tiễn nữa, tôi về trước." Long Vương cười nói. Diệp Thu gật đầu: "Hôm nào tôi lại qua thăm ông." "Ù'." Lâm Tinh Xảo mỉm cười: "Cảm ơn nhé, Long Vương." "Khách sáo." Long Vương chắp tay chào, dẫn Triệu Vân rảo bước rời đi. Lâm Tinh Xảo chỉ sang Bạch Băng, hỏi Diệp Thu: "Đi với tôi, hay theo cô ta?" Thấy dáng vẻ Lâm Tinh Xảo như có điều muốn nói với mình, Diệp Thu bảo: "Tôi đi với chị Lâm." Khoe môi Lâm Tinh Xảo nở nu cười đac thang, ngoanh sang Bach Băng: "Có tôi ở đây, cô vĩnh viễn chỉ là vợ hai." Mặt Bạch Băng tái xanh. Trên xe. Lâm Tinh Xảo hỏi Diệp Thu: "Có thấy chị quá tàn nhẫn không?" "Không ạ." Diệp Thu lắc đầu lia lịa. Lâm Tinh Xao trừng mắt: "Noi thật." "Cũng hơi ... nặng tay." Quả thật, nếu không tận mắt chứng kiến, anh khó mà tin Lâm Tinh Xảo có thể ra tay tàn độc đến vậy. "Có lẽ trong lòng cậu đã xếp tôi chung mâm với mấy loại 'mỹ nhân rằn rết rồi phải không? Biết vì sao tôi làm thế không?" Diệp Thu lắc đầu. "Lý do rất đơn giản. Đã trót đắc tội, thì dứt khoát đến cùng. Dù cậu có nương tay, họ cũng chẳng biết ơn." Lâm Tinh Xảo nói tiếp: "Tôi không giết Tiêu Thanh Đế không phải vì không muốn giết, mà là không dám và cũng không thể." "Nếu Tiêu Thanh Đế chết, Tiêu Cửu nhất định truy cứu tới cùng, đến lúc đó chúng ta chết chắc." "Nhưng tôi chỉ đánh cho Tiêu Thanh Đế tàn phế hai chân, nên tạm thời Tiêu Cửu sẽ không tới hỏi tội. Dù sao Quán Quân Hầu quyền thế ngút trời, hắn quá rõ em trai mình là hạng người gì. Nếu hẳn ầm ầm hỏi tội, sẽ thành ra bụng dạ hẹp hòi, thiên hạ lại nói hẳn ỷ mạnh hiếp yếu. Tới khi ấy, Quán Quân Hầu lừng danh thiên hạ sẽ thành trò cười." "Vì thế, tôi chỉ đành giết nô bộc của Tiêu Thanh Đế để xả hận." "Còn con đàn bà ngốc nghếch Tiền Diễm Như, tôi không muốn giết là vì đời thứ ba của nhà họ Tiền chỉ còn mỗi cô ta. Nếu tôi giết, nhà họ Tiền coi như tuyệt tự." "Diệp Thu, tối nay cậu làm tôi hơi thất vọng. Ra tay chưa đủ độc, thế rất dễ thiệt." "Chị Lâm, xin lỗi, tôi ... " "Không cần xin lỗi. Tôi hiểu. Cậu còn trẻ, va vấp chưa nhiều, còn phải rèn giũa." "Nhưng tôi muốn cậu nhớ một câu: Dù lúc nào, cũng đừng bao giờ nhân từ với kẻ thù của mình." "Không có nghĩa là cậu phải giết sạch mọi kẻ địch." "Thủ đoạn lợi hại nhất là biến bản thân thành một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu đối phương, khiến họ khiếp sợ, lúc nào cũng lo lưỡi dao ấy sẽ rơi xuống. Khi cậu làm được điều đó, cậu mới đủ tư cách đối đầu Quán Quân Hầu." Diệp Thu ngẫm nghĩ từng lời Lâm Tinh Xảo dạy cách đối phó kẻ thù. Mãi đến chừng năm phút sau, anh mới hiểu thấu ý chị. Đồng thời, trong lòng anh càng thêm khâm phục Lâm Tinh Xảo: người phụ nữ này không chỉ xinh như hoa, mà đầu óc còn đáng sợ vô cùng. Thấy Diệp Thu ngẩng đầu, Lâm Tinh Xảo biết anh đã hiểu điều mình nói, bèn nói: "Tôi hỏi cậu một câu nghiêm túc nhé." "Chị hỏi đi." "Em còn trai tân không?"