Nụ cười trên mặt Tôn Mộng Khiết càng rõ hơn.
Phòng dành cho khách ở tầng hai của biệt thự. Diệp Thu nâm trên giường trần trọc không sao ngủ nổi, trong đầu cứ hiện mãi dáng vẻ Lâm Tinh Xảo lúc vừa tắm xong.
Phải công nhận, người phụ nữ này đúng là một tiểu yêu tinh khiến người ta phát điên.
Đã không ngủ được thì luyện công thôi.
Hôm nay ở Thủy Tinh Cung, Long Vương mấy phen đứng ra che chở khiến Diệp Thu rất cảm động. Anh cũng không biết bao giờ mình mới mở được Thiên Nhãn, nhưng quyết định vẫn thử một phen; nếu thành công, anh có thể giúp Long Vương trị độc cổ, cứu mạng ông ấy
Diệp Thu ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận công. Theo pháp môn khai mở Thiên Nhãn, anh dẫn khí tiên thiên vận hành trong kinh mạch, rồi từ từ tụ về ấn đường.
Bắc Cảnh.
Gió lạnh rít gào.
Nhìn ra xa, dãy núi trùng điệp trong đêm tối như những mãnh thú đang phục mình. Dưới chân núi là những doanh trại san sát, dày đặc.
Trong một doanh trại.
Một người đàn ông ngồi bên lò sưởi; trạc hơn ba mươi, dáng gầy, nét mặt tuấn tú, khoác một chiếc áo choàng quân dụng dày, trước mặt đặt một bàn cờ.
Anh ta cầm một quân cờ, trầm ngâm suy tính.
Ann ta cam mot quan co, tram ngam suy tinn.
Người đàn ông ấy chính là Quán Quân Hau lừng danh thiên hạ - Tiêu Cửu!
Sĩ quan phụ tá đứng bên báo cáo: "Hôm qua, đơn vị xung phong lúc huấn luyện vô tình chạm trán một tiểu đội địch, chừng một trăm tên, đã bị quân ta tiêu diệt toàn bộ."
"Hôm nay, đơn vị trinh sát phát hiện hai chiếc máy bay trinh sát không người lái, đã bằn rơi."
"Ngoài ra ... "
"Nói chuyện khác đi!" Tiêu Cửu go nhẹ quân cờ xuống mặt bàn.
Chuyện khác?
Sĩ quan phụ tá liếc Tiêu Cửu, ngập ngừng một chút rồi nói: "Hầu gia, vừa nhận tin: Nhị công tử gặp chuyện ở Giang Châu."
"Nó sao rồi?"
"Xô xát với người ta, bị phế cả hai chân."
Bốp!
Tiêu Cửu quẳng quân cờ trong tay; một luồng khí thế sắc lạnh bùng phát, thoáng chốc như một thanh lợi kiếm không gì cản nổi.
Sĩ quan phụ tá sợ tái mặt: "Hầu gia, tôi lập tức cho người bắt hung thủ."
"Hỗn xược!" Tiêu Cửu quát một tiếng.
Sĩ quan phụ tá vội quỳ sụp xuống.
"Ai làm?"
"Bẩm Hầu gia, là Lâm Tinh Xảo."
"Người đàn bà nhà họ Lâm vùng Giang Chiết đó à?" Tiêu Cửu hỏi lại.
"Dạ, vâng."
"Đến đàn bà còn không đối phó nổi, cũng xứng gọi là em trai ta sao?" Khí thế sắc lạnh trên người Tiêu Cửu rút đi như thủy triều, giọng điềm tĩnh: "Nó muốn tôi ra tay báo thù giúp ư?"
"Ừm." Sĩ quan phụ tá gật đầu.
Tiêu Cửu thở dài: "Bao năm nay, vì tôi che chở, Thanh Đế coi trời bằng vung; giờ bị phế hai chân cũng là tự chuốc lấy."
"Mong nó lấy đó làm bài học, sửa mình quay về chính đạo."
"Từ giờ, tôi sẽ không bắt máy khi nó gọi nữa. Báo với Thanh Đế: tôi, Tiêu Cửu, thà hy sinh vì nước cũng không vì nó mà ra tay để trút giận riêng." "À đúng rồi, có tin tức gì về Bạch Ngọc Kinh không? Dạo này anh ta đang làm gì?"