Chương 144 Các người định đi đâu vậy?

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
"Các người định đi đâu vậy?" Nghe có tiếng ở ngoài, Triệu Vân ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy từ ngoài cửa có bốn kẻ lạ bước vào. Đi đầu là một người đàn ông trung niên chừng bốn, năm mươi tuổi, mặt mũi trắng trẻo, không để râu, mặc áo bào xanh, tóc búi cài trâm ngọc, ăn vận như người thời xưa. Sau lưng ông ta còn có ba thanh niên lực lưỡng, độ khoảng ba mươi tuổi. "Các người là ai?" Triệu Vân hỏi tiếp: "Sao các người vào được đây?" "Cửa lớn mở sẵn, đương nhiên là từ ngoài đi vào." Không thể nào! Cổng biệt thự có bảo vệ. Nếu mấy người này đi vào từ ngoài, chắc chắn đã bị chặn lại. Chẳng lẽ hắn nói dối? Triệu Vân nhìn kỹ người đàn ông trung niên thêm lần nữa, phát hiện trên mặt ông ta lúc nào cũng giữ nụ cười nhạt, không giống kẻ nói dối. Vậy thì chỉ còn một khả năng. Bảo vệ có chặn, nhưng không cản nổi bọn họ. Triệu Vân vội kéo phắt Tiểu Hổ về sau lưng, cảnh giác nhìn người đàn ông trung niên, hỏi: "Rốt cuộc các người là ai?" Người đàn ông trung niên mỉm cười: "Tôi là Tào Nguyên." "Tào Nguyên?" Cái tên có vẻ quen quen, Triệu Vân vừa định lên tiếng thì sau lưng bỗng vang động. Quay lại nhìn, chỉ thấy Long Vương quỳ phịch xuống đất, cao giọng nói: "Bái kiến Cửu Thiên Tuế! Lão không biết Ngài ghé tới, không kịp ra đón, xin Ngài rộng lòng bỏ qua!" "Cửu Thiên Tuế? Người đàn ông này là Cửu Thiên Tuế ư?" Triệu Vân kinh hãi nhìn trân trân người đàn ông trung niên, sắc mặt tái đi. "Triệu Vân, còn không mau quỳ." Long Vương quát. Phịch- Triệu Vân vội quỳ xuống đất, cung kính nói: "Cung nghênh Cửu Thiên Tuế." "Long Vương, ông không cần hành đại lễ như thế. Nói ra thì tôi còn kém tuổi ông, lẽ ra là tôi phải hành lễ với ông mới đúng." Tào Nguyên sải bước tới, đỡ Long Vương dậy, cười nói: "Đột ngột ghé qua, có làm phiền ông không?" "Ngài ghé thăm chốn hàn xá, quả là vinh hạnh cho tôi." Long Vương hoảng hốt nói. Tào Nguyên mỉm cười, bảo Triệu Vân: "Cậu cũng đứng dậy đi!" "Vâng." Triệu Vân đứng lên. Ngay sau đó, ánh mắt Tào Nguyên dừng trên người Tiểu Hổ, vẫy tay: "Nhóc lại đây, để tôi bế nào." Tiểu Hổ dù sao cũng là trẻ con, không hiểu chuyện người lớn, bèn bước tới. Tào Nguyên bế Tiểu Hổ lên, cười hề hề: "Đứa trẻ này khôi ngô tuấn tú, không biết sau này tôi còn có dịp bế nó nữa không." Nghe vậy, sắc mặt Long Vương biến hẳn: "phịch" một tiếng lại quỳ xuống, nói: "Cửu Thiên Tuế, Tiểu Hổ vẫn là trẻ con, xin Ngài tha cho nó. Tôi nguyện dẫn anh em Giang Châu quy thuận Long Môn." "Long Vương, lời này là ý gì? Tôi đường đường là môn chủ Long Môn, chẳng lẽ tôi lại làm khó một đứa trẻ con?" Tào Nguyên quay sang hỏi Tiểu Hổ: "Nhóc con, cháu định đi đâu chơi với chú Triệu Vân thế?" "Định ra nước ngoài…" "Tiểu Hổ!" Triệu Vân vội cắt ngang, trừng mắt: "Trước mặt Cửu Thiên Tuế, đừng nói linh tinh." Tào Nguyên mỉm cười, lại hỏi Tiểu Hổ: "Hai người định sang nước nào? Để tôi đoán xem, Mễ Quốc? Thụy Sĩ? Hay Đại Đông? Không đúng, chắc là Úc Châu." "Sao chú biết bọn cháu định sang Úc Châu?" Gương mặt non nớt của Tiểu Hổ đầy nghi hoặc.