Diệp Thu liếc qua, nhận ra kẻ quát mình chính là tên cầm dao lúc nãy; lập tức mắng: "Tôi đang nói chuyện với chủ của anh, một thằng làm chó như anh cũng dám chen miệng?"
"Anh-"
"Anh cái gì mà anh! Đã làm chó thì phải biết phận!"
"Muốn chết!" Gã thanh niên nổi giận, đấm thẳng về phía Diệp Thu.
Diệp Thu đứng yên tại chỗ, đợi đến khi nắm đấm của gã chỉ còn cách mình nửa mét mới tung quyền đáp trả.
"Bộp!"
Hai nắm đấm va vào nhau phát ra tiếng nặng nề, sau đó Diệp Thu và gã kia đồng thời lùi lại năm bước.
"Hử?"
Cả hai cùng ồ lên kinh ngạc, đều hơi bất ngờ trước sức mạnh của đối phương.
"Bảo sao hống hách thế, thì ra cũng biết chút võ mèo cào. Tới nữa đi!"
Ầm!
Gã lại phang thêm một quyền.
Diệp Thu giơ quyền nghênh đón.
"Bốp!"
Quyền thứ hai chạm nhau.
Lần này không còn tiếng uỳnh như ban nãy; thân hình hai người gần như không động, nắm đấm chỉ khẽ chạm rồi tách ra ngay, sau đó mỗi bên lại lùi ba bước.
"Anh ra tay hai lần rồi, giờ đến lượt tôi."
Vừa dứt lời, Diệp Thu vọt lên, thân hình như tia chớp, thoắt cái đã áp sát trước mặt gã thanh niên kia.
"Ầm!"
Nắm đấm hai bên lại va chạm dữ dội.
Thân gã liên tục lùi lại, đế giày cọ xuống nền phát ra tiếng két két, lùi cả hơn chục bước mới đứng vững.
Gã sững sờ nhìn Diệp Thu.
Cùng lúc, hai thanh niên khác phía sau Tào Nguyên cũng bước ra, định động thủ.
Diệp Thu không hề e sợ, mỉa mai: "Thì ra phong cách làm việc của Long Môn là lấy đông hiếp ít, hôm nay tôi được mở mang tầm mắt rồi."
"Dừng tay!" Tào Nguyên quát ngăn hai người, rồi từ người hắn tỏa ra một luồng uy thế của bậc bề trên, nhìn chằm chằm vào Diệp Thu.
Khoảnh khắc ấy, toàn thân Diệp Thu lạnh toát, cảm giác như rơi vào hầm băng.
Tào Nguyên trầm giọng: "Nếu là kẻ khác dám nói với tôi kiểu như cậu, thì giờ đã là xác chết. Nhưng nể cậu từng cứu mạng Hàn Long, hôm nay tôi bỏ qua.
Cậu muốn cứu Long Vương, phải không? Được, tôi có thể tạm tha cho ông ấy, nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Diệp Thu vội hỏi.
"Tìm ra kẻ đã ám sát tôi tối qua."
"Được!" Diệp Thu gật đầu không hề do dự.
"Đừng vội nhận lời, tôi còn chưa nói xong." Tào Nguyên nói tiếp: "Tôi chỉ cho cậu ba ngày. Nếu trong ba ngày cậu tìm được hung thủ, tôi sẽ bỏ qua cho Long Vương. Còn nếu không tìm ra, sau ba ngày tôi không những lấy thủ cấp của Long Vương, mà còn chặt một cánh tay của cậu. Cậu còn nhận chứ?"
"Tôi đồng ý!"
Chỉ cần cứu được mạng Long Vương, ngay lúc này bảo chặt một tay, anh cũng chấp nhận.
"Rất tốt, mong cậu đừng làm tôi thất vọng." Nói xong, Tào Nguyên dẫn theo ba gã thanh niên rời khỏi biệt thự của Long Vương.