Chương 150  Đây là phòng Tổng thống

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Khách sạn Quang Minh. Phòng 8001. Đây là phòng Tổng thống. Diệp Thu đảo mắt một vòng, thấy căn phòng ngăn nắp sạch bong. "Anh Triệu, anh chắc Cửu Thiên Tuế tối qua bị ám sát ở đây sao?" Diệp Thu hơi ngờ vực, nơi này nhìn chẳng giống hiện trường ám sát chút nào. "Tôi chắc." Triệu Vân nói: "Tôi đã kiểm tra rồi, Cửu Thiên Tuế tối qua ở đúng căn này, suốt đêm hắn không hề ra khỏi phòng." Diệp Thu lại hỏi: "Vậy sao phòng sạch sẽ tinh tươm thế? Nhân viên vệ sinh của khách sạn đã dọn à?" "Tôi hỏi rồi, khách sạn không cử ai lên dọn cả." Lông mày Diệp Thu cau lại, quay sang Long Vương: "Ông thấy đây giống hiện trường ám sát không?" "Không." "Tôi cũng thấy không." Diệp Thu nói: "Nếu Cửu Thiên Tuế thật sự bị ám sát trong phòng này tối qua, lại còn có mấy hộ vệ bị giết, thì trong phòng chắc chắn phải còn dấu vết ẩu đả. Đằng này chẳng có gì hết, cứ như chưa từng có ai ở." "Hay là tối qua hắn ở đây thật, nhưng hiện trường không phải tại đây?" Lời vừa dứt, Long Vương liền bị Triệu Vân phản bác. Triệu Vân nói: "Tôi đã xem kỹ video giám sát, Cửu Thiên Tuế vào phòng tối qua, đến sáng nay mới ra. Sáng nay người ta cũng khiêng mấy hộ vệ đã chết của hắn từ phòng này ra. Tôi dám khẳng định, đây chính là hiện trường." "Vậy vì sao không tìm được bất kỳ dấu vết nào?" Long Vương nhíu mày. "Có khi Cửu Thiên Tuế cho người dọn sạch rồi?" Nghe vậy, Diệp Thu và Long Vương đều sững người. Triệu Vân lại nói: "Nếu thật là do Cửu Thiên Tuế làm, thì hắn dọn sạch như thế để làm gì? Có lợi gì cho hắn?" "Đúng là đồ đần, lý lẽ hiển nhiên vậy mà còn chưa thông à?" Long Vương bực bội: "Cửu Thiên Tuế đang thử thách Diệp Thu đấy." "Thử thách?" Triệu Vân càng ngơ ngác. Long Vương giải thích: "Việc Cửu Thiên Tuế bảo Diệp Thu đi tìm hung thủ vốn đã là một bài kiểm tra. Giờ hắn xóa sạch mọi dấu vết là để tăng độ khó. Nếu Diệp Thu vượt qua, tìm ra hung thủ, thì đôi bên coi như yên ổn. Còn nếu không tìm ra, Cửu Thiên Tuế sẽ làm đúng lời đã nói: lấy mạng tôi và một cánh tay của Diệp Thu." "Thằng chó này, đúng là thâm độc." Chửi xong, Triệu Vân vội lấy tay bịt miệng, đảo mắt nhìn quanh, thấy không có ai khác mới thở phào. Mặt sa sầm, Long Vương quở trách Triệu Vân: "Có câu: bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Sau này nói năng cho cẩn thận, những lời như vừa nãy tuyệt đối đừng nói ra. Bằng không để người Long Môn nghe thấy, ngày tận số của cậu tới ngay." "Vâng, sau này tôi sẽ chú ý." Triệu Vân cũng biết mình lỡ lời, thành khẩn nhận phê bình của Long Vương. "Diệp Thu, giờ tính sao?" Long Vương hỏi. "Đi tìm hung thủ." Diệp Thu nói. "Tìm bằng cách nào?"