Làn khí đen mảnh như sợi tóc lơ lửng trước mắt Diệp Thu, không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện.
"Đi!"
Làn khí đen lượn một vòng trong phòng rồi bay ra ngoài cửa.
Vút-
Diệp Thu vội lao ra.
Long Vương và Triệu Vân chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thấy Diệp Thu đột ngột lao ra, hai người cũng vội đuổi theo.
Ra khỏi phòng, họ thấy anh đi đi lại lại trên hành lang như đang lần tìm thứ gì.
"Diệp Thu, tìm gì thế?" Triệu Vân hỏi.
Diệp Thu không đáp, cứ đi tới đi lui. Cuối cùng, anh dừng trước cửa phòng, mắt dán lên cánh cửa.
Anh thấy làn khí đen đang bám trên cánh cửa.
"Anh Triệu, lấy giúp tôi một chai nước."
Triệu Vân lấy từ trong phòng ra một chai nước khoáng đưa cho Diệp Thu. Anh vặn nắp thật nhanh rồi dội cả chai lên cánh cửa.
"Tiểu Diệp, cậu làm gì thế?" Long Vương cũng ngơ ngác vì hành động của Diệp Thu.
"Sắp có manh mối về hung thủ rồi." Anh dán mắt vào cánh cửa.
Họ chờ chừng nửa phút.
Triệu Vân không nhịn được hỏi: "Manh mối đâu? Sao chẳng thấy gì cả…"
"Tìm thấy rồi!"
Chưa dứt lời, nghe Diệp Thu bảo đã thấy, anh ta lập tức nhìn lên cửa, hoảng hồn lùi liền hai bước, kêu thất thanh: "Sao ở đây lại có rắn?"
Một con rắn đen dần dần hiện lên trên cánh cửa.
Nhưng đó không phải rắn thật, mà là một hình con rắn.
Hình chỉ to bằng nắm tay, thân rắn uốn lượn, đầu hướng lên, miệng hơi hé, thè chiếc lưỡi đỏ sẫm, sống động như thật.
Đặc biệt nhất là đôi mắt rắn thoáng phát ra ánh xanh lục nhạt.
Diệp Thu chăm chú nhìn đôi mắt nó một lúc, nhận ra cả hình rắn đen toát lên vẻ tà dị.
"Diệp Thu, đây là dấu vết hung thủ để lại à?" Triệu Vân chỉ vào hình con rắn, hỏi.
"Có lẽ vậy."
"Hình này quái dị quá, mới nhìn thoáng qua đã lạnh sống lưng." Triệu Vân nói.
"Long Vương, ông kiến văn quảng bác, có biết hình này là gì không?"
Diệp Thu quay đầu nhìn sang thì thấy Long Vương đang nghiến răng ken két, ánh mắt lóe lên lửa giận không sao kìm nổi. Ông chỉ vào hình con rắn trên cửa, gầm gừ: "Là nó! Chính là nó!"