"Cốc cốc!"
Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột.
Ba người trong phòng lập tức ngừng nói, nhìn nhau một cái, rồi Triệu Vân mới hỏi vọng ra ngoài: "Ai đấy?"
"Giao hàng!"
Lúc này cả ba mới thở phào.
Triệu Vân nhanh chân đi ra, ra tới cửa thì thấy một nhân viên giao hàng đứng đó, tay ôm một bưu kiện.
Nhân viên giao hàng liếc Triệu Vân một cái, hỏi: "Anh là ai?"
"Tôi ở đây mà, còn ai vào đây nữa. Đưa bưu kiện đây." Triệu Vân nói.
Nhân viên giao hàng không đưa bưu kiện cho Triệu Vân, lại tỏ vẻ cảnh giác: "Anh không sống ở đây."
Triệu Vân thấy hơi lạ, hỏi: "Sao anh biết tôi không ở đây?"
Nhân viên giao hàng nói: "Tôi tuần nào cũng tới đây giao, mà chưa từng thấy anh. Trước giờ toàn anh Đổng ra nhận."
"Anh Đổng nào?" Triệu Vân lại hỏi.
"Đổng Thần chứ còn ai!" Nói xong, anh ta nhìn Triệu Vân bằng ánh mắt ngạc nhiên: "Anh không biết Đổng Thần à? Rốt cuộc anh là ai?"
"Hà hà, sao tôi lại không biết Đổng Thần được, anh ấy là anh họ tôi." Triệu Vân cười: "Trước giờ tôi làm việc ở quê, hôm nay mới lên."
"Bảo sao trước giờ tôi chưa gặp anh." Nhân viên giao hàng hạ cảnh giác, hỏi: "Thế anh Đổng đâu?"
"Ra ngoài lo việc rồi."
"Vậy anh ký nhận giúp anh Đổng nhé."
Nhân viên giao hàng đưa bưu kiện cho Triệu Vân.
Triệu Vân nhận lấy, ký rất nhanh, nhưng thấy nhân viên giao hàng vẫn đứng yên, chưa có vẻ muốn đi.
"Sao anh chưa đi?" Triệu Vân ngạc nhiên hỏi.
Nhân viên giao hàng nói: "Trước đây mỗi lần anh Đổng ký nhận, đều cho tôi tiền tip một trăm tệ."
"Vậy à?" Triệu Vân chợt nảy ý, hỏi: "Thế anh nói tôi nghe, anh họ tôi trông như thế nào?"
"Không phải chứ, đến anh họ mình trông ra sao mà cũng không biết? Rốt cuộc anh có phải em họ của anh Đổng không?"
"Vớ vẩn! Không phải tôi thì chẳng lẽ anh là em họ của anh ấy à? Tôi chỉ muốn xác nhận xem anh có thật biết anh họ tôi không. Thời buổi này lắm kẻ lừa đảo, tôi không muốn bị lừa."
Thấy Triệu Vân có vẻ bực, nhân viên giao hàng cười: "Ra là vậy. Được, để tôi tả cho anh nghe dáng vẻ của anh Đổng."
"Anh Đổng mặt tròn, tóc rất ngắn, trên cằm có một nốt ruồi đen to cỡ đầu ngón út, đúng không?"
"Còn gì nữa?"
"Còn nữa, da mặt anh Đổng trắng bệch hơn người thường. Trước tôi từng hỏi, anh ấy nói hồi nhỏ bị một trận bệnh, khỏi bệnh rồi thì da dẻ thành ra vậy. Đúng không?"
"Anh có biết anh họ tôi cao bao nhiêu không?"
Nhân viên giao hàng lại liếc Triệu Vân, nói: "Anh cao hơn anh Đổng hẳn một cái đầu."
"Xem ra anh không lừa tôi, đúng là anh quen anh họ tôi thật." Triệu Vân rút một tờ trăm tệ đưa cho nhân viên giao hàng.
"Cảm ơn." Nhân viên giao hàng cười tít mắt, phóng xe đi.
Triệu Vân trở vào phòng, hỏi: "Vừa nãy hai người đều nghe hết rồi chứ?"