Chương 53 Tránh ra

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Sắc mặt Diệp Thu khẽ biến đổi, hắn nhận ra trong phòng bệnh có người tát Lâm Tinh Xảo một cái. "Tránh ra!" Diệp Thu nói với hai vệ sĩ. "Cậu bị điếc à? Lão tử bảo là cậu cút đi." "Nếu không đi, cẩn thận ông đây không khí đâu." Hai vệ sĩ ngữ khí trầm xuống, trên mặt lóe ra hung quang. "Tôi nói lại một lần nữa, lập tức tránh ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí." Giọng Diệp Thu đột nhiên trở nên lạnh lùng. Không nghĩ tới, hai vệ sĩ sau khi nghe được lời của hắn, ngược lại nở nụ cười. "Đối với chúng tôi không khách khí? Hahaha, cậu nghĩ rằng cậu là ai ah! Gầy như một cột điện, chẳng lẽ còn muốn động thủ với chúng tôi sao ... " Phanh! Một vệ sĩ còn chưa dứt lời đã bị Diệp Thu đấm một quyền choáng váng. Một vệ sĩ khác phản ứng vô cùng nhanh, vội vàng đá về phía Diệp Thu. Diệp Thu hơi nghiêng người sang một bên, né tránh công kích, dung tay nắm lấy chân tên bảo tiêu kia, dùng sức kéo lại gần. Vệ sĩ kia nhất thời trọng tâm bất ổn, "bùm bùm" ngã xuống đất. "A!" Diệp Thu nhanh như chớp, đá ngất tên vệ sĩ kia, sau đó bước nhanh vào phòng bệnh. Vừa bước vào cửa, liền nhìn thấy một người phụ nữ mặc sườn xám, trang điểm đậm đứng ở bên giường bệnh. Người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc quý phái, tay trái xách một cái túi Hermes phiên bản giới hạn, tay phải thì chỉ vào Lâm Tinh Xảo tức giận mắng: "Tiện nhân nhà cô, nếu không phải do cô em trai tôi sẽ không chết thảm như vậy?" "Em trai tôi yêu cô như vậy, không tiếc cắt đứt với gia tộc để cưới cô, cô lại đầu độc nó, Lâm Tinh Xảo, cô còn là người sao?" "Cô còn có chút lương tâm nào không?" Diệp Thu đại khái cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Bạch Băng từng nói, Lâm Tinh Xảo có một vị hôn phu, bị Lâm Tinh Xảo độc chết. Xem ra, nữ nhân này hẳn là chịcủa vị hôn phu của Lâm Tinh Xảo! Diệp Thu lại nhìn thoáng qua Lâm Tinh Xảo, chỉ thấy Lâm Tinh Xảo ngồi trên giường bệnh, trên mặt trái có một dấu tay đỏ tươi, sắc mặt lạnh đến cực điểm. Không biết vì sao, nhìn thấy bộ dạng này của cô, trong lòng Diệp Thu lại xuất hiện cảm giác đau lòng. Người phụ nữ vẫn tiếp tục mắng Lâm Tinh Xo, hơn nữa càng mắng càng khó nghe. "Lâm Tinh Xảo, cô cho rằng đầu độc em trai tôi, cô có thể sống tốt sao?" "Đừng tưởng rằng tôi không biết mấy năm nay cô ở Giang Châu, một nữ nhân như cô sáng lập ra tập đoàn lớn như vậy, leo lên không ít giường của đản ổng nhỉ?" “Cô biết những người ở kinh thành đều nói cô như thế nào không? Họ nói cô là kĩ nữ, không có giáo dục." "Tôi nghĩ họ nói còn khách khí, nếu là tôi nói, thì cô không khác gì một con gà.” Trong nháy mắt, Lâm Tinh Xảo ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng nhìn chẳm chẳm nữ nhân trang điểm đậm kia, nói: "Tiền Diễm Như, nếu không phải bởi vì cô là chị của Tiền Đông, hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không để cho cô còn sống đi ra khỏi cánh cửa này." "Sao, cô muốn đầu độc tôi giống như đầu độc Tiền Đông đúng không?" Người phụ nữ cười lạnh: "Lâm Tinh Xảo, cô cũng quá coi trọng chính mình, chỉ dựa vào cô cũng muốn giết chết tôi, thật sự vọng tưởng. " "Trước không nói cô gãy một chân, cho dù thân thể cô còn nguyên vẹn, cô có thể giết tôi không?"