Người phụ nữ tức giận đến run rẩy, hét lên: "Lâm Tinh Xảo, cô dám sỉ nhục tôi!
"Tôi đâu có xúc phạm cô tôi chỉ nói sự thật thôi. "Lâm Tinh Xảo vẻ mặt vô tội, nói: "Tiền gia tốt xấu gì cũng coi như là danh môn vọng tộc ở kinh thành, sao lại sinh ra một đại tiểu thư như cô? Nể mặt Tiền Đông, tôi nhắc nhở cô một câu, đừng ném hết những thứ mà cha mẹ cô cho cô, đặc biệt là sĩ diện."
"Cô, cô, tôi liều mạng với cô." Người phụ nữ giống như một con gà mái bị khơi dậy ý chí chiến đấu, giương nanh múa vuốt nhào về phía Lâm Tinh Xảo.
Tuy nhiên, cô vừa đến gần giường bệnh thì đã bị Diệp Thu bóp cổ họng.
Khó thở ngay lập tức.
"Cậu, cậu, muốn làm gì?" Người phụ nữ hoảng sợ trừng mắt nhìn Diệp Thu.
Diệp Thu nhìn Lâm Tinh Xảo, hỏi: "Chị Lâm, là giết hay là chôn sống?"
Lâm Tinh Xảo trong nháy mắt hiểu được ý tứ của Diệp Thu, nghiêm túc nói: "Trực tiếp giết chết thì không có gì thú vị cả, còn chôn sống lại tương đối phiền phức, để tôi ngẫm lại ... Nếu không thì vứt xuống sông đi, hoặc là Lăng Trì xử tử cũng được, cậu cảm thấy sao?"
Diệp Thu trả lời: "Tôi cảm thấy tất cả đều được. "
Người phụ nữ nghe được đoi thoại của bon họ, thiếu chut nữa sợ tới muc hồn phi phách tán, nếu như là người khác nói những lời này cô ta có lẽ sẽ không tin, nhưng Lâm tinh xảo thì khác. Lâm Tinh Xảo ngay cả vị hôn phu của mình cũng dám đầu độc, còn có chuyện gì Lâm Tinh Xảo không dám làm?
"Cô không thể giết tôi, lần này tôi đến Giang Châu, người trong nhà biết tôi là tới tìm cô, nếu tôi chết, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho cô." Người phụ nữ nói đến đây, bỗng nhiên kéo cổ họng lớn tiếng hét lên: "Giết người rồi, cứu mạng ... "
"Câm miệng lại!"
Lâm Tinh Xảo đột nhiên quát lớn một tiếng.
Bộ dạng chanh chua tỏ vẻ của người phụ nữ lập tức biến mất, cô ta sợ hãi vội vàng ngậm miệng lại.
"Tiền Diễm Như, hôm nay tôi không giết cô."
"Nhưng cô nghe cho rõ, tôi cũng không phải sợ cô, cũng không phải e ngại Tiền gia các cô, chỉ là tôi không muốn làm bẩn tay mà thôi."
"Nếu sau này cô còn dám tìm tôi gây phiền phức, tôi nhất định sẽ không hạ thủ lưu tình."
"Diệp Thu, buông cô ta ra."
Diệp Thu lúc này mới buông tay ra, lạnh lùng quát: "Cút! "
Tiền Diễm Như ba chân bốn cẳng chạy trối chết ra khỏi phòng bệnh.
Khi trong phòng bệnh chỉ còn lại Diệp Thu và Lâm Tinh Xảo, Lâm Tinh Xảo cảm kích nói: "Diệp Thu, cảm ơn cậu. "
"Chị Lâm, sao chị lại khách sáo với em như thế." Diệp Thu đi tới trước mặt Lâm Tinh Tinh, nhìn dấu ngón tay trên mặt trái cô, khẽ hỏi: "Có đau không?"
"Sao, cậu đau lòng cho tôi hả?" Đôi mắt như câu hồn của Lâm Tinh Xảo nhìn chằm chẵm Diệp Thu.
Diệp Thu có chút chột dạ, không dám nhìn cô, vội vàng cúi đầu.
"Ngẩn đầu lên!"
Máu mũi Diệp Thu thiếu chút nữa chảy ra, vội vàng ngẩng đầu, vừa vặn đụng phải ánh mắt của Lâm Tinh Xảo.
"Tôi có đẹp không?" Lâm Tinh Xảo cười hỏi.
Diệp Thu vô cùng xấu hổ, vội vàng nói: "Chị Lâm, em giúp chị xử lý vết thương trên mặt?"
"Được." Lâm Tinh Xảo vui vẻ đồng ý.
Luc nay Diep Thu moi tho phao nhe nhom, nhanh chong giup Lam tinh xảo xử lý dấu ngón tay trên mặt.
Lâm Tinh Xảo hơi nghiêng đầu, hướng mặt trái về phía Diệp Thu, tiện cho Diệp Thu giúp cô xử lý vết thương.
Cùng lúc đó, tay phải của cô lặng lẽ ra hiệu "OK" ra ngoài cửa sổ, ngay cả Diệp Thu cũng không nhận ra.
Cách khoa nội trú 200 mét, có một khách sạn cao.
Trên mái nhà.
Một cô gái mặc quần da màu đen, sau khi nhìn thấy cử chỉ của Lâm Tinh Xảo, thu hồi súng bắn tỉa đặt trên sân thượng, sau đó nhanh chóng rời đi.