Chương 87 Chủ nhiệm Bạch

Văn Hà Nam
Nguồn: metruyenhot.me
Bạch Băng đang ở một căn chung cư riêng biệt, khi Diệp Thu chạy đến thì cô còn đắp mặt nạ trên mặt. Nhìn thấy trang phục của Diệp Thu, Bạch Băng hơi sửng sốt. Lúc này Diệp Thu mặc một bộ lễ phục màu xanh đậm phối với áo sơ mi trắng, đeo cà vạt màu rượu vang đỏ, trông rất bảnh trai thời thượng, lúc cười lên mang đến cảm giác như gió xuân ấm áp. "Chủ nhiệm Bạch, tôi như vậy có được không?" Diệp Thu hỏi. "Rất tốt." Bạch Băng nói: "Tôi còn đặc biệt chuẩn bị cho cậu một bộ lễ phục không nhờ cậu đã phối sẵn đồ, không tệ, bộ này rất phù hợp với khí chất của cậu." Diệp Thu lập tức đau mình, nếu biết Bạch Băng đã chuẩn bị lễ phục trước thì hắn không cần tiêu nhiều tiền như vậy. "Khi nào chúng ta xuất phát?" Diệp Thu lại hỏi. "Cậu đợi tôi một chút, tôi thay quần áo đã." Bạch Băng nói xong thì đi vào phòng ngủ. Qua chừng mười phút, cô đi ra khỏi trong phòng ngủ. Ánh mắt Diệp Thu lập tức sáng lên. Chỉ thấy Bạch Băng mặc một bộ váy dài lộ vai trắng tinh, xương quai xanh xinh đẹp như ẩn như hiện, phần eo ôm sát phác hoạ ra đường cong hoàn mỹ, dưới ánh đèn mờ nhạt, da thịt cô sáng loá lên như sứ trắng. Trông cô thật tao nhã. Diệp Thu trợn mắt há hốc mồm. Trong ấn tượng của hắn, Bạch Băng luôn mặc đồ công sở, trừ già dặn ra còn làm người ta có cảm giác rất cứng nhắc, nhưng bây giờ khi cô thay quần áo khác thì hoàn toàn biến thành một con người xa lạ, hiệu ứng thị giác quá mạnh. Bạch Băng bị Diệp Thu nhìn chẩm chằm đến mức xấu hổ, nhẹ giọng hỏi: "Được không?" "Đâu chỉ được, quả thực chính là quá tuyệt. Chủ nhiệm Bạch, cô biết không, tôi cảm thấy hiện tại chỉ có dùng hai từ có thể hình dung cô thôi." Diệp Thu nói. "Từ gì?" "Nữ thần!" Mặt Bạch Băng đỏ lên, nói: "Miệng lưỡi trơn tru!" "Thật mà. Chủ nhiệm Bạch, cô thật xinh đẹp." Mặt Bạch Băng càng đỏ, nói: "Tôi đi trang điểm, cậu đợi tôi một lát." "Ừm." Bạch Băng lại vào phòng. Diệp Thu ngồi trên ghế sa lon chơi điện thoại. Qua tận 40 phút Bạch Băng mới ra ngoài. Khi nhìn thấy Bạch Băng, Diệp Thu trợn cả mắt lên, tròng mắt hận không thể dán dính vào người cô Nếu nói Bạch Băng để mặt mộc được chín mươi điểm thì sau khi trang điểm cô nhất định có thể lên đến một trăm hai mươi điểm. Cô trang điểm không đậm, rất vừa vặn. Mái tóc đen được tém ra sau đầu để lộ ra cái trán tinh xảo, lông mày vẽ cong cong xuống, đôi mắt sáng loá như sao trời. Cái mũi ngọc tinh xảo xinh đẹp, má phấn ửng đỏ, môi đỏ mềm mại như quả anh đào mọng nước, còn có khuôn mặt hoàn mỹ không một tì vết ... Không điểm nào là không tuyệt đẹp! Cùng lúc đó, trên người Bạch Băng còn tản ra một sự cao quý bẩm sinh, cứ như công chúa đi ra từ cung điện. Thấy Diệp Thu bị vẻ đẹp của mình làm ngơ ra, Bạch Băng thầm đắc ý trong lòng, nhưng trên mặt lại làm ra vẻ lạnh lẽo mà hỏi: "Cậu đang nhìn cái gì?" Diệp Thu lấy lại tinh thần, lập tức nói: "Chủ nhiệm Bạch, cô quá xinh đẹp, nếu cô phát triển trong ngành giải trí thì nhan sắc này có thể đè bẹp hết những nữ minh tinh đang hot đấy." Được hắn khen như thế, trong lòng Bạch Băng như uống mật ngọt, nhưng mặt ngoài vẫn lạnh căm căm, cô tiếp tục hỏi: "Vậy cậu cảm thấy là tôi đẹp hơn hay Lâm Tinh Xảo đẹp hơn?"