Ngày mới nhớ về thành phố N, bởi vì thời tiết không tốt, chuyến bay bị kéo dài thành ra có chút chậm trễ, lúc xuống máy bay, nhìn vào đồng hồ, thật đúng là trùng hợp, cũng không phải cô vốn định bỏ lỡ lễ đính hôn của Sơ Uyển, nhưng hiện tại cũng đã sắp chạng vạng, tiệc đính hôn được tổ chức vào giữa trưa hẳn là đã sớm kết thúc.
Kết quả còn chưa kịp âm thầm cảm thấy may mắn xong liền nhận được điện thoại của mẹ cô, hỏi cô có phải đã đến nơi rồi hay không, sau đó lại bảo cô nhanh chóng đến khách sạn, đừng bỏ lỡ tiệc đính hôn của chị gái, trước khi cúp điện thoại còn làm ra vẻ đương nhiên, không quên dặn dò cô nhớ ăn mặc thật tốt một phen.
Tuy rằng không rõ ràng vì sao bữa tiệc đính hôn vốn nên đã tổ chức vào buổi trưa vậy mà đến bây giờ còn chưa bắt đầu, nhưng chuyện liên quan đến Sơ Uyển, tựa hồ cũng không có gì hay để phải giải thích, dù sao lần này không phải cô cũng là đột nhiên nhận được tin chị gái mình sắp đính hôn sao?
Kéo hành lý một đường ra khỏi cửa kiểm tra an ninh, Sơ Niệm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính trong suốt ở sân bay, áo thun quần short, nếu cô dùng bộ dáng này để xuất hiện trong tiệc đính hôn của chị gái, phỏng chừng sẽ làm cho mẹ cô tức đến chết.
Lễ đính hôn của Sơ Uyển được chọn tổ chức tại một khách sạn số một số hai của thành phố N. Lúc mới xuống xe nhìn khách sạn cao vút, kim bích huy hoàng, cô không khỏi chậc chậc vài tiếng, quả nhiên là khẩu vị của cha mẹ mình, dù sao hai người này luôn chú trọng phô trương trong ngày đại hỉ của con gái lớn, tự nhiên phải tổ chức long trọng một phen mới có thể biểu hiện ra được địa vị của bọn họ trong giới nhà giàu nha.
Trong phòng khách sạn, Sơ Uyển mặc một chiếc váy lụa trắng dài sang trọng, khóe miệng treo một nụ cười mỉm tiếp nhận các lời chúc phúc từ bạn bè và người thân, chỉ là khi tầm mắt chạm đến người đột nhiên xuất hiện ở cửa thì khẽ co rút một trận, nhưng chỉ trong nháy mắt, trên mặt liền treo lên một nụ cười ngọt ngào: "Tiểu Niệm, em tới rồi à? ”
Sơ Niệm nhíu mày, còn chưa mở miệng liền đi qua ôm Sơ Uyển: "Chị à, chúc mừng chị. ”
Liễu Minh Hoa ở một bên dùng ánh mắt đánh giá Sơ Niệm từ trên xuống dưới một lượt, thần sắc lộ ra vẻ bất mãn rõ ràng, lúc hai chị em gái vừa tách ra liền túm lấy Sơ Niệm, chỉ chỉ một thân trang phục không ra thể thống của cô nói: "Không phải đã nhắc con phải ăn mặc cho tốt một chút sao? Sao còn ăn mặc như vậy, lát nữa nếu để cho người ta nhìn thấy lại muốn nói xấu sau lưng! ”
Sơ Niệm không nói một lời, dù sao cho dù cô ăn mặc đàng hoàng, mẹ cô vẫn có thể chọn ra ngàn vạn loại tật xấu.
Liễu Minh Hoa lại lải nhải vài câu, tiếp theo liền lấy một bộ áo gió của Sơ Uyển ném qua cho cô, bảo cô nhanh chóng khoác lên. Áo khoác rộng thùng thình màu hồng nhạt, kiểu dáng tinh xảo, chất liệu đắt tiền, vừa nhìn đã biết là gu thẩm mỹ của Sơ Uyển, đương nhiên, cũng là gu thẩm mỹ của mẹ cô.
Sơ Niệm khoác áo khoác rồi đi vào trong phòng nghỉ một lát, nhưng cảm thấy cảm giác tồn tại của mình hình như càng ngày càng thấp, liền trực tiếp mở cửa đi ra ngoài, cũng không chào hỏi ai, phỏng chừng cũng không cần thiết.
Trong hành lang khách sạn, không có một bóng người, phỏng chừng tất cả mọi người đều đang bận rộn làm chuẩn bị cho tiệc đính hôn. Sơ Niệm buồn chán ngáp một cái, tuy nói ở trên máy bay cũng có chợp mắt một lát, nhưng giấc ngủ kia cũng không tính là an ổn, nếu như có thể, kỳ thật lúc này cô chỉ muốn trở về nhà ngủ, nhưng vừa nghĩ đến sắc mặt nổi trận lôi đình của mẹ mình, Sơ Niệm liền khẽ run rẩy, cô còn muốn sống lâu hơn một chút.