Chương 10: Thiếu niên hoàng tộc
Không nghi ngờ gì nữa, Trương Huyễn có thiên phú học võ, hắn có thể hiểu biết võ thuật sâu sắc hơn người bình thường, cho nên cái gọi là đao pháp và thứ mà hắn muốn học tuyệt đối không phải là chiêu thức mà là sức mạnh, cũng chính là cơ sở, là nền tảng của vô số mãnh tướng.
Quên mất chiêu thức, học được những tinh hoa trong cách xuất đao, thu đao, phòng ngự có trong đao pháp, thì dù thay đổi đến muôn lần bản chất vẫn không thay đổi, phải hiểu được rằng đao pháp là cái chết còn con người là sự sống, trên chiến trường thiên biến vạn hóa, chỉ cần nắm vững được những tinh hoa của đao pháp thì có thể tùy theo tình hình thực tế mà tùy cơ ứng biến.
Nhưng bất luận chiêu thức có thể biến hóa khôn lường như thế nào, nếu không có lực thì cũng như một cái cây không có rễ, nước không nguồn. Trương Huyễn đã nhận thức được điều này, nếu như hắn muốn trở thành một mãnh tướng giống như Vũ Văn Thành Đô, võ cổ là ngưỡng cửa mà hắn không thể không bước qua.
Nếu không thì, hắn chỉ là một tên lính đầu to hoặc là một võ sư lợi hại một chút mà thôi.
Hắn đã hoàn thành Trúc Cơ, muốn tiếp tục dịch cân nhưng lại không thể bắt tay vào làm, chứ đừng nói là tiếp tục tẩy tủy sâu thêm một tầng nữa.
Tuy nhiên viện khẩn cấp trước mắt bây giờ lại chính là túi tiền bên thắt lưng của hắn, nó đang ngày một ít đi. Đại trượng phu có thể một ngày không có quyền lực nhưng lại không thể một ngày không tiền, hắn nhất định phải đi tìm việc làm.
Hắn có thể mở một sạp hàng nhỏ, làm một tiểu thương giống như bà nội đã qua đời của hắn, người đã tần tảo với sạp hàng nhỏ 20 năm trời nuôi hắn khôn lớn.
Nhưng Trương Huyễn cũng không thiết tha gì lắm với chuyện buôn bán này, sĩ nông công thương, đến thời Tùy mà không đi làm lính lập công dựng nghiệp lại muốn đi làm một thương nhân có địa vị thấp nhất, hơn nữa lại còn chỉ là loại bày bán vỉa hè.
Bà nội trên trời nếu như có linh thiêng biết được chuyện này, nhất định sẽ dùng đế giày mà đánh hắn - một tên không có tiền đồ và chí tiến thủ.
Đến nương tựa Lý Uyên hay là ôm bắp đùi của Lý Thế Dân?
Đây cũng có thể coi là một quyết định không tồi, nhưng nghe nói lớp quan tướng theo Lý Uyên Thái Nguyên khởi binh thì không có một ai trở thành khai quốc công thần, ngược lại tất cả đều trở thành khai quốc tiên liệt, cuối cùng còn phải lăn lộn đủ kiểu, về cơ bản là đều đầu hàng Lý Thế Dân, ví dụ như Uất Trì Cung, Tần Quỳnh …
Thực ra Trương Huyễn cũng không biết bản thân mình có thể làm được gì, trong lịch sử hoàn toàn không có một nhân vật nào tên là Trương Huyễn, dường như thuộc hạ của Lý Uyên cũng không có vị mưu thần hay đại tướng nào tên là Trương Huyễn.