- Nhạc phụ thực sự định vì điều đó mà đắc tội với Độc Cô gia chủ sao? Cũng chỉ vì mấy câu hiểu biết độc đáo của hắn?
Trên lầu Vũ Xuyên cách đó không xa, Lý Uyên khó hiểu thấp giọng hỏi nhạc phụ Đậu Khánh.
Đậu Khánh nhìn Trương Huyễn đang tỷ thí đao pháp với Vương Bá Đương ở thao trường đằng xa, lão cười lắc đầu:
- Ta không phải chỉ vì vài câu nói của hắn mà nhìn hắn với con mắt khác, ta thật ra khâm phục sự gan dạ sáng suốt của hắn.
- Gan dạ sáng suốt?
Lý Uyên càng thêm nghi ngờ.
Đậu Khánh cười thản nhiên:
- Nếu ta đoán không nhầm, Lý Mật chính là bị người này giết chết.
Lý Uyên chấn động:
- Sao có thể?
Đậu Khánh liếc mắt nhìn Lý Uyên một cái:
- Hiền tế đừng quên, trong quân Vũ Văn Thuật cũng có người của ta, ta nhận được tin tức, trên chiến trường phục kích Dương Huyền Cảm có một người chạy trốn, người này chính là người giết Lý Mật, ta nghĩ chắc là Trương Huyễn này.
- Nếu đã như vậy....Hội chủ vì sao vẫn còn muốn dùng hắn?
- Có lẽ là bởi vì hắn giúp ta giải quyết một vấn đề khó.
Đậu Khánh khẽ thở dài một tiếng:
- Ta sớm đã phát hiện ra Lý Mật lòng lang dạ sói, ta căn bản không đồng ý cho Lý Mật đi Ngõa Cương, nhưng Độc Cô Thuận cố ý muốn để Lý Mật đi, ta cũng không còn cách nào, cũng may Lý Mật vừa hay chết rồi, mới loại bỏ được một mối họa trong lòng ta, tuy nhiên người có thể giết chết Lý Mật, cũng không phải bình thường.
Trong lòng Lý Uyên cũng có chút lo lắng, y giả vờ cười một tiếng, che giấu sự bứt rứt trong lòng mình.
- Giết chết Lý Mật không ngờ còn dám chạy tới báo tin, xem ra người này có chút gan dạ sáng suốt, vậy vì sao lần này nhạc phụ không cho hắn cùng đi Ngõa Cương luôn?