Kinh Tế Ngọc ngước lên nhìn anh ta: “Nói đi”
Hướng Bảo Đăng báo cáo: “Trong bữa tiệc tối từ thiện vào bảy năm trước, Ngọc Tịnh Thi đã bỏ thuốc vào rượu của anh Kinh. Lê Mạn Nhu tình cờ bước vào căn phòng kia nên trở thành thuốc giải của anh Kinh, bởi vậy mới mang thai hai đứa trẻ này”
“Nó bị ép buộc ư?” Kinh Tế Ngọc tập trung hơn: “Chỉ là tình cờ bắt gặp thôi chứ không phải âm mưu của Lê Mạn Nhu à?”
“Trước đó họ hoàn toàn không biết nhau. Hướng Bảo Đăng khẳng định: “Đây là bằng chứng mà tôi đã trích xuất camera từ bảy năm trước, bà hãy xem đi”
Kinh Tế Ngọc đưa tay ra, nhận ipad. Sau khi chính mắt xem chứng cứ, huyết áp bà ta tăng vọt, đôi mắt bà ta ngập tràn sự khó tin.
Ngọc Tịnh Thi bỏ thuốc con trai bà ta ư? Cô ta đã bình tĩnh rắc một thứ bột màu trắng vào ly rượu, lắc nhẹ rồi mang ly rượu đi.
Hành động đưa ly rượu của cô ta cũng đã bị camera ghi lại.
Giờ đây, cảm xúc mà Kinh Tế Ngọc dành cho Lê Mạn Nhu vô cùng phức tạp.
Lúc này, trong phòng bếp, Lê Mạn Nhu đang hóa thân thành một chú ong mật cần cù chăm chỉ, vui vẻ chế biến nguyên liệu nấu ăn.
Hôm nay Kinh Tử Sâm tan làm sớm nên cũng xuống bếp phụ cô. Anh giúp cô mang thức ăn lên, cho gia vị, trông lửa, đôi khi còn đảo chảo hộ cô.
“Anh cũng biết làm mấy cái này hả?” Lê Mạn Nhu vô cùng ngạc nhiên.
“Chúng ta đều là người bình thường, sinh ra tại thế giới này thì củi, gạo, dầu, muối là điều cơ bản nhất mà
Lê Mạn Nhu mỉm cười: “Thế là anh lên được phòng khách, xuống được nhà bếp rồi”
Chưa đến sáu giờ tối, những món ăn dân dã thường ngày đã được chuẩn bị đầy đủ, vẹn toàn cả màu sắc lẫn hương thơm.
kmn cố tình làm món sườn xào chua ngọt và cá kho cà tím mà lần trước Kinh Tế Ngọc ăn nhiều nhất. Lần này cô nấu còn ngon hơn nữa.
Miến xào giá hẹ, thịt heo sốt Bắc Kinh, rau muống xào thịt băm, nấm kim châm xào tỏi,... Mười sáu món ăn được bày biện khắp bàn.
“Em đi rửa tay đi” Kinh Tử Sâm nói với cô: “Để anh xới cơm cho” Tối nay trông anh chẳng khác gì một người chồng mẫu mực cả.
Người giúp việc hoàn toàn không được làm gì ở dưới bếp.
Thấy con trai mình cũng góp phần chuẩn bị bữa ăn gia đình, Kinh Tế Ngọc không thốt nên lời. Ngọc Tịnh Thi muốn tính kế anh nhưng không thành, trái lại Lê Mạn Nhu mới là người được hưởng phước.
Bữa ăn tối nay vô cùng ấm cúng, Kinh Tử Sâm ăn ngon lành, không ngớt lời khen ngợi tay nghề nấu ăn của vợ.
Kinh Tế Ngọc lấy làm vui mừng khi thấy con mình ăn ngấu nghiến.
Bà ta cũng ăn hai bát cơm, món nào cũng hợp khẩu vị của bà ta cả.
Còn Kinh Tử Sâm vẫn chưa hay biết gì. Anh không hề biết rằng sóng ngầm mãnh liệt đang ẩn giấu đằng sau sự yên ả giả tạo mà mình đang thấy. Việc vợ rời khỏi anh là điều không thể tránh khỏi.
Sáng sớm hôm sau.
Thấy Kinh Tử Sâm đến công ty, Ngọc Tịnh Thi không kìm được mà gọi điện cho Kinh Tố Ngọc: “Dì ơi, hôm nay dì sao rồi? Đã ổn hơn chưa ạ?” Cô ta đang thăm dò. “Ổn lắm!” Tâm trạng của Kinh Tố Ngọc khá tốt: “Dì kiên trì dùng thuốc nên đang hồi phục từng ngày. Quá trình này phải thật kiên trì, không thể nóng vội được. Thật ra bà ta đã tha thứ cho Ngọc Tịnh Thi chuyện cô ta bỏ thuốc con mình. Cùng là phụ nữ, bà ta có thể thông cảm cho Ngọc Tịnh Thi
Ổn lắm?
Ngọc Tịnh Thi nghe vậy thì thắc mắc. Rõ ràng trong lọ thuốc chứa cồn iod gây kích ứng da, nếu bám trên da sẽ gây kích ứng mô nghiêm trọng cho da, tại sao Kinh Tế Ngọc lại
nói là ổn lắm?
Trò chuyện dăm ba câu, Ngọc Tịnh Thi viện cớ cần làm việc để cúp máy.
Ngồi trên ghế làm việc, khuôn mặt đoan trang của Ngọc Tịnh Thi ngổn ngang nhiều cảm xúc. Cô ta có nên đến đó lần nữa không nhỉ?
Nếu để Lê Mạn Nhu chữa dứt điểm cho Ngọc Tịnh Thi thì cô ta sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Ánh mặt trời ấm áp bao trùm lên tòa biệt thự cổ điển ở vịnh Minh Hà.
Trong phòng nghiên cứu thuốc ở trên lầu.
Lê Mạn Nhu cho toàn bộ chỗ thuốc đã nghiên cứu ra một một chiếc hộp thiết kế riêng, dán nhãn cho các vị trí cần bôi. Như vậy thì khi mở hộp, cách sắp xếp ngăn nắp, rõ ràng sẽ giúp Kinh Tố Ngọc dễ sử dụng hơn.
Lạc Vân ôm chiếc hộp, từ tận đáy lòng cô ta dâng lên sự cảm động khôn xiết: “Tôi nhớ rồi, cảm ơn mợ chủ” Lúc này, bóng dáng Kinh Tế Ngọc lọt vào tầm mắt của Lê Mạn Nhu. Bà ta lại gần, toát lên khí thế lạnh căm.