Chương 16

Tạc Mao Băng
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Bọn họ vẫn luôn ở trên sân thượng cho đến khi tan học, đến tận lúc trở về lớp mà Lâm Phụ Tinh mãi vẫn chưa nghĩ ra được cách nào tốt để đối mặt với cục diện rối rắm này. Trong một phút bồng bột xách ghế giơ lên, mọi người trong lớp đều căn ngăn cậu nên sẽ không bị liên lụy vào việc này, chỉ là đến cái ót của lão Trần mà cậu cậu còn chưa chạm vào miếng nào đã bị đuổi học rồi thì đúng là thiệt thòi mà. Nhưng mà sau khi quay lại lớp học rồi Lâm Phụ Tinh lại phát hiện trong lớp vắng tanh, chỉ còn lại hai người là Trần Tân và Minh Lương Hải mà thôi. Minh Lương Hải ngẩng đầu nhìn rồi lại cuối xuống tiếp tục làm đề, hiển nhiên là không muốn dính vào vụ này. Giản Mộc vỗ vỗ vai cậu, nói một câu “Em đi trước” rồi trở về lớp hai bên cạnh, bên kia Trần Tân trông thấy Lâm Phụ Tinh quay về thì ba bước cũng thành hai, “bạch bạch bạch” chạy vội đến chỗ cậu. “Anh Lâm, cậu đi đâu đó, tìm khắp nơi cũng không thấy người đâu cả!” Trần Tân nói nhiều, liên miên không dứt, vừa mở miệng là bắn liên hồn: “Trong lớp vắng tanh đúng không, dĩ nhiên rồi, mọi người đều chạy đến phòng hiệu trưởng cả rồi. Chúng ta làm đơn kiến nghị yêu cầu đổi giáo viên khác, việc như này mọi người nhịn lâu lắm rồi, ở trong lớp không được phép văng tục chửi người nên chúng ta chỉ có thể nghẹn ở cổ thôi. Vậy mà anh Lâm cậu dám khởi nghĩa trước luôn, lúc nãy tuy là có chút hết hồn nhưng mà tía má ơi, cậu ngầu bá cháy luôn á!” Lâm Phụ Tinh: “?” Lâm Phụ Tinh bị tràng bắn liên thanh này làm cho không đỡ kịp, Trần Tân hoàn toàn không để cho Lâm Phụ Tinh có cơ hội nói chuyện, đẩy cậu đi nhanh về phía phòng hiệu trưởng: “Đi xem một chút, tôi ở lại đây chờ cậu để báo cho cậu biết đó, lớp một của chúng ta đoàn kết phải biết ấy chứ.” “Lúc nãy cậu bỏ đi rồi lão Trần lại dở quẻ, cả Phương Triết lẫn Hoắc Sơn Chu thiếu chút nữa cũng leo lên đánh nhau rồi, được Giản Mộc ngăn lại cả đấy. May mà có Giản Mộc, dù sao cũng không thể đánh được, cậu không biết lúc cậu ấy vừa xông vào đâu, ôi mạ đẹp chết mất!” Trần Tân nói xong bỗng thấy có gì đó không đúng, ghé lại gần Lâm Phụ Tinh ngửi ngửi, cậu ta là Omega nên rất nhạy cảm với mùi hương tin tức tố: “Anh Lâm, cậu phân hóa rồi hả? Không dùng bình phun sương che dấu sao? Hay là đụng phải ai rồi? Trên người cậu sao lại có mùi hương của Alpha vậy? Lành lạnh tươi mát, còn rất dễ ngửi nữa?” Lâm Phụ Tinh không có cảm giác gì với mấy thứ như tin tức tố này nọ: “Lúc đi về có gặp qua vài người, có thể là của bọn họ đấy.” “Ồ, vậy à.” Trần Tân cũng không để bụng chuyện này, lôi kéo Lâm Phụ Tinh nhanh chóng chạy đi. Phòng hiệu trưởng so với các văn phòng thông thường khác thì nhỏ hơn một chút, dù sao cũng chỉ có một người ngồi ở đây làm việc, nhưng mà lúc này đây, bên trong căn phòng nho nhỏ chứa đầy hơn ba mươi con người, hiệu trưởng còn đang cố gắng khuyên bảo làm yên lòng mọi người. Trên bàn lộ ra một tờ đơn kiến nghị, phía trên liệt kê một loạt việc làm xấu xa mà lão Trần đã làm suốt một năm qua, lớp một ba mươi hai con người ngoại trừ Minh Lương Hải không muốn dính và Lâm Phụ Tinh không có mặt ở đây thì tất cả đều ký vào trên tờ đơn. Trước kia không phải là không có học sinh bất mãn với giáo viên, tính cách không hợp cách thức không đúng, luôn luôn có một hai trường hợp nháo lên ầm ĩ, nhưng mà lần đầu tiên có trường hợp ký tên đầy đủ trên đơn kiến nghị thế này, lúc này có muốn nổi giận phổ cập giáo dục lại cũng vô dụng, hiệu trưởng quyết định trước tiên cứ dỗ cho đám nhóc này quay về lớp đã. “Chuyện này trường học sẽ xử lý nghiêm minh, những việc ghi trên đơn kiến nghị nhà trường sẽ tra xét rõ ràng từng cái, nhưng điều tra lấy bằng chứng cũng cần có thời gian, bây giờ đang là thời gian lên lớp, về phòng học trước đi, những chuyện liên quan tôi sẽ báo lại với lớp trưởng sau.” Lúc Lâm Phụ Tinh chạy đến nơi cũng vừa lúc kết thúc câu chuyện, một đám người nối đuôi nhau đi ra ngoài. Nhìn thấy Lâm Phụ Tinh lập tức vây thành một vòng quanh cậu. “Anh Lâm, cậu về rồi!” “Cậu không sao chứ!” “Lão Trần nói như vậy thật quá đáng!” “Đúng đó.” Lâm Phụ Tinh biết rõ hậu quả của việc viết đơn kiến nghị, nếu như bị bác bỏ thì chính là công khai khiêu khích cùng trường học, bị xử phạt sẽ là cả lớp, từ khu B thi vào khu A đã không dễ dàng gì nếu trên người còn cõng theo hình phạt thì hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Lâm Phụ Tinh tự trách mình làm liên lụy đến nhiều người như vậy, đi vượt lên trên đầu, thành khẩn nói: “Rất xin lỗi tất cả mọi người, lần này đều tại tôi cả.” Đối với hậu quả có thể xảy ra, toàn bộ lớp 11-1 không ai thèm để ý đến cả. “Tai nạn cả, cái này nào có tại sao? Còn không phải từ sớm chúng ta đã nhìn lão Trần cứ bày sắc mặt ra sao?” “Đúng đó, trước giờ vẫn không dám lên tiếng, anh Lâm, lần này chẳng qua cậu nhất thời kích động nên mới kích thích đến toàn bộ cảm xúc của chúng ta thôi mà!” “Lúc trước tôi chưa nói đâu, lão Trần có được công việc còn không phải là do có quan hệ với phó hiệu trưởng à? Ngày trước ông ta lấy lý do mua tài liệu học tập để tìm mẹ tôi đòi một khoản lớn đấy!” “Đúng đúng, hơn nữa các cậu cũng không phải không biết những lời ông ta mắng có bao nhiêu khó nghe.” Các nam sinh nữ sinh mỗi người một câu, bao nhiêu giận dữ vì bị chèn ép suốt quanh năm vào giờ khắc này đều tuôn hết ra qua từng câu chữ. Một người kích động là nhất thời kích động, cũng bị xử phạt, nhưng nếu một nhóm người kích động thì chính là vì bị chèn ép quá mức không thể chịu đựng được nữa rồi, làm cho trường học không thể nào bàng quan đứng ngoài được. Nghe những lời ấy, tuy Lâm Phụ Tinh là người có lòng phóng khoáng nhưng vẫn không khỏi tự trách mình. “Anh Lâm nè.” Phương Triết hiểu Lâm Phụ Tinh rất rõ, gắn trên người cái danh anh hùng, cho rằng một người làm thì một người gánh tuyệt đối không liên lụy đến người khác, ngay cả lần đánh nhau với Đại Hà kia cũng không gọi bọn họ theo, bình thường nếu không phải là trường hợp bất đắc dĩ sẽ không đi tìm người khác giúp đỡ. Cái kiểu tính cách này ấy, nói dễ nghe thì là trượng nghĩa, chứ nói toẹt ra thì là không thực lòng. Quan trọng Lâm Phụ Tinh còn không thực lòng rất phong độ, vô cùng phong cách, dựa vào cái không thực lòng ấy mà danh dự con người ở trong năm cơ sở cao đến oanh tạc luôn. Thấy Lâm Phụ Tinh thật sự áy náy, Phương Triết trưng ra vẻ mặt bỉ ổi đập bốp vào bả vai cậu: “Có phải cậu cảm thấy liên lụy đến bọn này rồi không, nếu là như vậy thì sau khi kỳ thi tháng kết thúc mới bọn này một chầu đồ nướng BBQ(1) đi? Thấy thế nào?”