Cứ như vậy, Lã Bố rời đi.
Nhưng Trương Liêu lại lâm vào cảnh khó cả đôi đường.
Kế tiếp là đánh hay là không đánh? Khiến y cảm thấy sợ hãi, không ai ngờ được Mi Phương lại quy thuận Lưu Sấm, khiến đám người Lưu Sấm binh không lưỡi huyết chiếm lĩnh Huyện Đàm.
Có lẽ trong mắt người khác, chuyện này dường như không có gì lạ. Nhưng Trương Liêu lại cảm thấy được ảo diệu bên trong… Liên tưởng đến Lưu Sấm tự xưng là dòng họ Hán thất, hơn nữa lại là con trai của Trung Lăng Hầu Lưu Đào, Trương Liêu mơ hồ cảm thấy được, chuyện này cũng có thể không phải là lời nói bịa đặt.
Như vậy, rốt cuộc là đánh Huyện Đàm hay là không đánh đây?
Đóng quân ở bờ tây Nghi Thủy, Trương Liêu suy nghĩ biện pháp giải quyết. Đêm qua Lưu Sấm đột nhiên ra tay, chỉ sợ đã phát hiện ý đồ Lã Bố. hiện tại còn phái người đi làm hòa với hắn, Lưu Sấm còn có thể tin tưởng mình không? Nếu không tin, hắn có được Huyện Đàm lưng dựa vào Vũ Sơn, đại khái có thể đọ sức cùng Trương Liêu.
Trừ phi Lã Bố hạ lệnh, điều Tang Bá ở Khai Dương đến, nếu không, muốn giải quyết Lưu Sấm tất nhiên sẽ vô cùng khó khăn.
Nhưng nếu điều động binh lực của Tang Bá, Lã Đại ở quận Thái Sơn sẽ thừa dịp tiến vào hay không? Còn có Lang Gia Tương Tiêu Kiến, lúc trước trước bị Tang Bá đánh bại, bất đắc dĩ mới lui giữ Dương Đô. Tiêu Kiến cũng không phải thủ hạ Lã Bố. Y vốn là người Lan Lăng, được Đào Khiêm tiến cử, đảm nhiệm chức Lang Gia tướng. Đáng tiếc, y vừa mới đi Lang Gia liền gặp phải chuyện Đào Khiêm ốm chết, Lưu Bị liền thâu tóm Từ Châu, trở thành người đứng đầu Từ Châu.
Không chờ Tiêu Kiến hướng Lưu Bị tỏ vẻ phục tùng, Lã Bố đột nhiên làm khó dễ, chiếm lĩnh Từ Châu, đuổi Lưu Bị đi.
Tiêu Kiến rơi vào đường cùng, đành phải ngầm cấu kết với Tào Tháo.
Cũng chính vì nguyên nhân này, sau đó Tang Bá đuổi Tiêu Kiến ra khỏi Khai Dương, nhưng không đuổi tận giết tuyệt, bởi vì sau lưng Tiêu Kiến còn có một Lã Đại.
Lã Đại này, cũng không phải là người Tang Bá có thể đắc tội.
Cho nên Tang Bá không thể hành động thiếu suy nghĩ, Trương Liêu nếu muốn tốc chiến tốc thắng, cũng chỉ có thể chọn một con đường, đó là cùng Lưu Sấm nghị hòa.
Nhưng vấn đề là, Lưu Sấm còn có thể hòa nghị sao?
- Trương tướng quân!
Lúc Trương Liêu đang do dự, có tùy tùng báo lại, ngoài cửa có sứ giả Lưu Sấm đến cầu kiến.
Sứ giả của Lưu Sấm?
Trương Liêu nghe xong khẽ giật mình, rồi chợt mừng rỡ. Sứ giả của Lưu Sấm phái đến, cũng là muốn truyền đến một tin tức với Trương Liêu: Hắn không muốn là kẻ đối địch với Lã Bố. Nếu là như vậy, tất cả đều dễ thương lượng rồi.
Trương Liêu vội vàng sai người mời sứ giả của Lưu Sấm vào lều lớn, liền thấy một người tuổi chưa đến ba mươi, nhìn qua mi thanh mục tú, có vài phần dáng vẻ thư sinh.
Chỉ có điều, tóc của người này rất ngắn, khiến mọi người cảm thấy có chút quái dị.
Không đợi Trương Liêu mở miệng hỏi, đã thấy người nọ tới chắp tay vái chào.
- Tại hạ Hoài Âm Bộ Chất, phụng mệnh công tử nhà ta đến, có một câu muốn hỏi Trương tướng quân.
Hoài Âm Bộ Chất?
Trương Liêu cũng không có để ý sự cứng rắn, mạnh mẽ trong lời nói của Bộ Chất, mà có chút tò mò liếc mắt đánh giá Bộ Chất.
- Lưu công tử có gì chỉ bảo Trương mỗ?
- Công tử nhà ta chỉ hỏi Trương tướng quân một câu: Kế tiếp, là chiến hay là hòa?
Trương Liêu nhíu mày lại, trong lòng chợt sinh ra một cỗ sát khí. Chỉ có điều, y rất nhanh bình tĩnh lại, nhắm mắt trầm ngâm không nói. Trong quân trướng rất yên tĩnh, nhưng ở bên trong sự yên tĩnh đó, lại tràn ngập một cỗ sát khí.
Bộ Chất sắc mặt như thường, không có chút nào tỏ vẻ nôn nóng, trên mặt trước sau đều mỉm cười, nhìn Trương Liêu, chờ đợi câu trả lời của y.
- Chiến như thế nào? Hòa như thế nào?
- Chiến, thì cá chết lưới rách.
Bộ Chất bình tĩnh cười mà nói:
- Ý của công tử nhà ta là, nếu Trương tướng quân muốn chiến, Người tiếp tới cùng, đơn giản lấy tướng mệnh vật lộn. Binh lực của Công tử có lẽ không cường thịnh bằng Lã Ôn Hầu, nhưng ít ra có thể làm cho Lã Ôn Hầu sứt đầu mẻ trán. Công tử nhà ta mặc dù xuất thân hậu duệ quý tộc, thuở nhỏ lại lưu lạc dân gian, nhận hết đau khổ. Cho nên, hắn chỉ nhờ ta nói một câu với Trương tướng quân: Chân trần sợ gì người đi giày. Công tử nhà ta cho dù chết, cũng sẽ khiến Lã Ôn Hầu khó chịu vạn phần, ở Từ Châu, càng không cách nào ngồi lâu dài.
Nếu như là một tháng trước, Trương Liêu nghe được mấy câu nói này sẽ cười nhạt. Nhưng hiện tại… Đối mặt với các trận chiến liên tục ở các chiến trường ngàn dặm, thực lực đối thủ lại ngày càng lớn mạnh, Trương Liêu hiểu rất rõ, Lưu Sấm có năng lực như thế, cũng có tư cách này. Chân trần sợ gì người đi giày... Lưu Sấm hiện tại chính là một kẻ đi chân trần, mà Lã Bố cũng chính là cái người đi giày kia.