Thân phận của Lưu sấm thật quá nhạy cảm. Dù lúc Trần Khê tính kế cũng không tránh khỏi những băn khoăn.
Dù sao nếu giết Lưu Sấm... sẽ xảy ra rất nhiều tranh luận... Với một người luôn yêu quý thanh danh như Trần Khuê mà nói sao lại không cẩn thận được chứ?
- Lão đại nhân, ta sẽ lên đường ngay.
- Đúng rồi, ta bảo ngươi đi tìm Qúy Bật dựa vào quân Lưu Sứ, cậu ta nói thế nào?
Từ Tuyên nghe thấy vậy liền cười khổ.
- Ta đã nói chuyện này với Qúy Bật nhưng y tỏ vẻ không chịu.
Lông mày trắng của Trần Khuê lại nhướn lên, vẻ mặt bất mãn. Từ Tuyên vội vàng nói:
- Hán Du Công, thực ra chuyện này ta cũng nghĩ không thông. Tài năng của Qúy Bật ta và ông đều rõ, sao mà khiến y đi tìm Lưu Sứ quân nương tựa được chứ? Dù Lưu Sứ quân có mưu lược của Vương Bá, nhưng cuối cùng lại không đứng đầu Từ Châu. Hiện giờ tuy binh của y hơn vạn, nhưng vẫn không qua được Quan – Trương, tội gì phải giao hảo với y chứ? Qúy Bật tìm y nương tựa e rằng hơi thiệt thòi.
- Ngươi thì biết cái gì, tương lai nếu Lưu Sứ quân đến Từ Châu sẽ không thể thiếu cuộc hợp tác với y đâu. Nếu như Qúy Bật có thể sống yên dưới trướng của y, ta và ngươi cũng có thể có được nhiều tin tức hơn... Ngoài ra, để cậu ta đi tìm Lưu Sứ Quân nương tựa cũng là kế quyền nghi. Nếu Lưu Sứ Quân có thể ngồi vững ở Từ Châu, Qúy Bật được trọng dụng, còn nếu ngồi không xong thì sau này cũng có thể bày mưu kế được.
Từ Tuyên cười khổ trong lòng: Ông càng nói như vậy, chỉ e y lại càng không chịu đáp ứng. Đây rõ ràng là để Trần Kiểu đi làm người hai mặt. Với bản tính của hắn ta sao có thể đồng ý được chứ?
Chỉ có điều, y không tiện nói ra, chỉ hạ giọng:
- Hán Du Công, ta phải đi tìm y, lại khuyên Qúy Bật một chút, thế nào?
- Cũng được!
Trần Khuê nói chuyện xong muốn đứng lên. Lúc này cùng với lúc Chu Qùy cáo từ hoàn toàn không giống nhau. Lúc Chu Qùy đi, Trần Khuê không hề nhúc nhích nhưng bây giờ ông ta lại đứng dậy tiễn Từ Tuyên.
- Lão gia, ngoài cửa có một người tự xưng là Dĩnh Xuyên Lưu Sấm, đến bái kiến đại nhân?
Trần Khuê và Từ Tuyên nghe thấy ngẩn người ra, vẻ rất ngạc nhiên.
Lưu Sấm đến bái kiến?
Lông mày trắng của Trần Khuê nhăn lại, lập tức ngã xuống ghế giường rồi sai người mang đến một chiếc chăn mỏng, sau đó trầm giọng nói:
- Hãy nói sức khỏe của ta không tốt, tiếp khách ở thư phòng.
- Lão đại nhân, ông là...
- Bảo Kiên, lát nữa ngươi hãy đi cửa sau. Phản ứng của Phi Hùng này rất nhanh, lại muốn đến chỗ ta thám thính thực hư. Ngươi cứ theo kế hoạch của ta mà làm, ta sẽ khống chế tên Phi Hùng này.
Từ Tuyên vội vàng gật đầu đồng ý rồi hấp tấp ra khỏi phòng.
Có người dọn dẹp lại thư phòng, lúc này Trần Khuê ra bộ đang tĩnh dưỡng. Trần Khuê dựa vào nệm nằm nghiêng trên giường. Hai mắt của ông lờ mờ khác hẳn lúc khôn khéo vừa rồi. Ngoài phòng vọng vào tiếng bước chân. Chỉ trong chốc lát một thanh niên cường tráng đã đứng ngoài cửa phòng.
- Dĩnh Xuyên Lưu Sấm phụng mệnh Khang Thành Công, đặc biệt đến bái kiến lão đại nhân.
Người thanh niên kia khom người thi lễ nhưng cơ thể cường tráng khiến cho người ta có một cảm giác bị lấn lướt. Dù hắn khom người thi lẽ nhưng lại khiến cho Trần Khuê có một cảm giác như núi lớn đè khiến ông ta nghiêng sụp.
Ông chột dạ biết rằng Lưu Sấm này đến đây là để ra oai với mình. Cho nên, tuy lòng tức như lửa đốt nhưng vẻ mặt lại làm như không có chút thay đổi nào. Làm ra vẻ ông ta đã tuổi già sức yếu ở vào buổi xế chiều.
- Lưu Đông Di mau đứng lên, lão phu không được khỏe, không thể đứng dậy, xin thứ lỗi.
- Lão đại nhân, đây là...?
- Hai ngày trước ta bị cảm phong hàn, vốn tưởng không có gì e ngại nhưng không ngờ... Ta già thật rồi, cũng nhiều bệnh tật hơn. Mau ngồi đi, người đâu bưng trà cho Lưu Đông Di.
Có gia thần mang nước Mật Tương đến, sau khi Lưu Sấm tạ ơn liền ngồi xuống.
- Lão đại nhân, lần này ta đến Hạ Bì, trước khi đi Khang Thành Công đã dặn dò muốn ta phải đến viếng thăm lão đại nhân. Chỉ có điều hôm qua sau khi đến bị Ôn Hầu kéo đi uống rượu đến tận bây giờ mới rảnh. Thêm nữa là nghe người ta nói, hiệu buôn Đông Dương kia là sản nghiệp trên danh nghĩa của lão đại nhân? Sấm thật lại không biết hiệu buôn Đông Dương có liên quan đến lão đại nhân, hôm qua vì giận dữ nên... Hôm nay đặc biệt đến đền tội với lão đại nhân.
Trần Khuê ho khan một trận dữ dội, xua tay liên tục.
- Lưu Đông Di không cần phải nói như tế, cái này không trách được Lưu Đông Di được, là do kẻ dưới tự chủ...Hôm qua ta cũng mới nghe tin này, không ngờ bọn họ dám cả gan làm vậy... Lưu Đông Di làm cũng không sai, thay lão phu rửa sạch môn hộ. Nếu không, lão phu thực không biết tên chó nào lại có gan lớn đến vậy. Không ngờ lại dám cấu kết với sơn tặc tội dan,h quả thực là không thể tha thứ. Nếu Dương Đông Di không đến, ta cũng sẽ đi đến Vương Thành thỉnh tội...
Nhìn bộ dạng thở không ra hơi của Trần Khuê, Lưu Sấm cũng thấy không đành lòng. Hắn ngồi ở bên cạnh liên tục xin lỗi Trần Khuê.
Nói chuyện được một lát, Trần Khuê ra vẻ buồn ngủ, vì thế hắn cũng không dám ở lại lâu liền đứng dậy cáo từ.
Tiễn Lưu Sấm, Trần Khuê ngồi dậy. Ông nhíu mày, vẻ mặt âm trầm một lúc lâu sau trầm giọng nói:
- Người đâu!
- Vâng!
Có người hầu từ ngoài chạy vào quỳ trên mặt đất.
Trần Khuê nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lập tức phái người đến Quảng Lăng nói với Nguyên Long, tâm ý ta đã quyết.
Từ trong nhà Trần Khuê đi ra, Lưu Sấm liều trèo lên lưng ngựa. Ngồi trong xe có hai người, một là Gia Cát Lượng, người khác mặc báo bào trắng nhìn rất có phong độ.
Nếu Từ Tuyên ở trong này nhất định sẽ giật mình. Vì người thanh niên mặc áo bào trắng đó chính là người mà lúc trước y định đi khuyên bảo, Trần Kiểu.
- Công tử, thế nào?
- Lão ta giả chết, giống như lâm bệnh từ lâu lắm rồi vậy!