Chương 23: Vô Đề

Hảo Tiên Sinh
Nguồn: truyenfull.vision
Có lẽ Dương Lưu ở trong gia tộc rất được coi trọng , Tang lễ của hắn được mở lớn , người đông nghịt như là đi hội vậy , từng tốp tới viếng thăm . Hàn Vân cùng Diệp Tuyết Linh cùng xuống xe , đi tới cổng Dương gia lại gặp người quen : " Hàn ca ca , anh cũng tới đây sao ? " Dương Tịnh Uyển cười cười vẫy tay , Hàn Vân nhăn mặt nhìn lại , cô gái này cũng thật là , trong tang lễ còn vẻ mặt hứng khởi gọi người thân giống như trẻ con vậy , không bị mắng mới là lạ . " Tịnh Uyển , vào trong ngay , không có thể thống gì cả " Đúng như hắn nghĩ , một giọng nói nghiêm khắc vang lên , Dương Tịnh Uyển liền sợ hãi , cúi mặt chạy vào trong tang lễ . Vẻ mặt sợ hãi của cô gái 9 phần 10 là giả vờ cho có , dưới ánh mắt Hàn Vân thì lúc Dương Tịnh Uyển cúi mặt , khóe miệng cô vẫn cong lên , có vẻ sự ra đi của Dương Lưu không khiến cô gái này bớt hoạt bát đi . Hắn theo chân Diệp Tuyết Linh bước vào tang lễ , tới trước di ảnh của Dương Lưu , quỳ xuống khấn nhẹ vài lần , thắp ba nén nhang rồi lui ra . Không để tâm mấy loại lễ tục này , quỳ khấn chỉ là qua mắt người ta mà thôi , hắn âm thầm thở than trong lòng . " Kiếp sau vạn lần đừng dòm ngó vợ của người ta a ! " Nhìn di ảnh của Dương Lưu lại nhớ tới ngày hôm trước , Hàn Vân có lấy chiếc lọ đựng hồn phách của tên này ra xem một hồi , mong muốn tạo ra được vài thứ thú vị , ai ngờ tên này linh hồn quá mức yếu ớt , chẳng dùng để làm được việc gì cả nên hắn thả cho nó tan biến đi , có lẽ hiện tại cũng luân hồi rồi . " Hàn ca ca " " Có việc gì vậy Tịnh Uyển ? " " Chẳng là … À , nếu hôm nào rảnh anh ghé qua đây chơi nhé " " Ừ , chắc rồi " Hàn Vân ừ một lời cho có , ai biết hắn tới ghé chơi là vào lúc nào ? Dương Tịnh Uyển cắn môi nhìn hai người đi xa , vốn cô muốn nói chuyện cùng Hàn Vân một chút , nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Diệp Tuyết Linh nên đành phải lờ đi . " Người kia là vợ của anh sao ? " - Cô lẩm bẩm : " Cũng phải thôi , có vợ đẹp như vậy thảo nào không chú ý tới những cô gái xung quanh " Nói tới đây trong lòng bất giác lại có chút không vui . -------- Cả buổi chiều Lâm Tiêu Du cùng với Lâm Hoa bận rộn ở dưới bếp , ngày hôm nay cô gái này muốn làm một bữa ăn lớn trong nhà , từng món từng món được hoàn thành , đặt lên bàn ăn . Diệp Tuyết Linh và Hàn Vân thì không biết nấu ăn , đành phải cụp mắt đứng một bên nghe mắng . " Hai vợ chồng các người chẳng được việc gì cả , chỉ mỗi nấu ăn mà cũng không biết " - Lâm Tiêu Du được đà lên mặt . " … " " … " Diệp Tuyết Linh mặt không biểu tình , có vẻ không quan tâm nhưng lại âm thầm đứng ở phía sau Hàn Vân , để hắn hứng chịu cơn mưa chỉ trích đến từ Lâm Tiêu Du . Nấu cái gì ăn a ? Có phải ai cũng rảnh đi học nấu ăn được đâu , tính ra cả 2 kiếp hắn mới chỉ biết nướng thịt động vật lên ăn tạm thôi , chỉ cần không ăn sống là được chứ ai quan tâm ngon hay không ngon . " Được rồi Tiêu Du , tôi cảm thấy có chút hơi nhiều món ăn rồi " " Mình cũng nghĩ vậy , chúng ta có quá nhiều đồ ăn " Nhưng Lâm Tiêu Du lâu lắm mới được trổ tài một hôm , tất nhiên cô sẽ không nghe lọt tai rồi . " Anh mà cũng đòi có ý kiến ? Tuyết Linh , từ bao giờ cậu lại biết phụ họa cho hắn ? " " … " Ý kiến bị bão táp thổi cho tơi tả , Hàn Vân thức thời im lặng , dù có được cơ hội ngàn năm có một là Diệp Tuyết Linh phụ họa thì hắn cũng đành chịu , bão này lớn quá không đỡ nổi . … " Tuyết Linh , giúp mình với , mình không ăn nổi nữa rồi " Lâm Tiêu Du gần như sắp lăn bò ra bàn , hai tay xoa xoa bụng , cả bàn ăn lớn bị cô càn quét mất đi một nửa , nhưng 3 người trước mắt lại chỉ ăn được 1 phần 10 số còn lại , tức là cô đã ăn gấp 10 người ta mà vẫn còn dư rất nhiều . Nghiệp quật ,đúng là nghiệp quật a ! Nhìn thấy ánh mắt Hàn Vân tràn đầy ý cười , Cô không cam chịu , mọi hôm tên này ăn không thua kém mình chút nào , sao hôm nay lại ăn ít đi như vậy chứ ? " Anh còn cười được ? Sao bây giờ anh lại không ăn nhiều được như mọi lúc đi " " Đừng nghĩ oan cho tôi a ! Tuyết Linh đã phê bình bộ dạng ăn của tôi quá xấu , nên tôi đã tập để ăn với dáng vẻ quý tộc đấy " Cầm đôi đũa gắp một sợi rau bỏ vào miệng , nhẹ nhàng nhai nuốt , Hàn Vân cố gắng ra vẻ ăn uống sang chảnh nhất . " Hừ , đừng cố làm màu nữa , trông anh không khá hơn đâu " - Lâm Tiêu Du trừng mắt nhìn " Có giỏi thì làm giàu lên đi " Giàu lên à ? Làm giàu bằng cách nào ? Vấn đề này hắn cũng đang làm hắn đau hết cả đầu đây này , muốn mở miệng hỏi ngược lại nhưng suy nghĩ lại không thấy hợp thời điểm , đành nói : " Quân tử không so đo với thục nữ , à không , là hổ nữ " " Anh … " " Được rồi Tiêu Du , sao cậu cứ so đo với hắn thế ? Trông cậu chẳng khác gì một cô dâu nhỏ đâu " - Diệp Tuyết Linh ra mặt hòa giải . " Hừ , có cậu mới là cô dâu nhỏ của hắn " " Đúng vậy a ! Tuyết Linh chính là cô dâu nhỏ của tôi mà " Lời vừa nói ra , Lâm Tiêu Du cứng họng . Đúng a , hai người này là vợ chồng mà , sao cô lại quên mất được nhỉ . Diệp Tuyết Linh thì liếc Hàn Vân đầy ẩn ý , bộ dáng hắn vẫn còn đang dương dương tự đắc , không chú ý tới . Lâm Hoa một bên hóa thành người tàng hình , bà mỉm cười nhìn lũ trẻ đang đấu khẩu mà lòng vui vẻ , vậy mới là thanh xuân chứ . … Cứ thế , bữa cơm kết thúc trong sự tiếc nuối đồ ăn của Lâm Tiêu Du , 3 người giúp Lâm Hoa dọn dẹp tàn cuộc . " Hàn Vân , anh đưa Tiêu Du về đi , đồ đạc cô ấy mang theo hơi nhiều rồi " Hàn Vân gật đầu , cô gái này giỏi thật , lúc tới cầm mỗi một chiếc balo nhỏ mà hiện tại đồ đạc lại chất đầy cả hai chiếc Va-li lớn , mới có ở vài ngày thôi mà . Hai tay hắn xách hai chiếc Va-li lên , cùng Lâm Tiêu Du ra khỏi nhà , cô hiện tại chỉ ôm một cái balo nhỏ , mặt nhăn nhó khó chịu . Vốn định dùng xe của Tuyết Linh đưa cô gái này về , nhưng Lâm Tiêu Du lại nói cô gọi taxi rồi , vậy gọi taxi rồi thì cần hắn đi theo làm gì ? Tới nơi cô chỉ cần kéo theo Va-li vào nhà thôi mà . Dọc đường đi Lâm Tiêu Du cứ nằm co ro ở ghế sau , tay thì xoa xoa cái bụng đang căng tròn của mình . Hàn Vân thấy vậy liền đưa tay qua sờ một chút , sau đó bấm nhẹ vào một huyệt ở bên trái bụng , cô mới " Ợ " lên một tiếng thoải mái , bụng giống như đã xẹp xuống nhiều . " Biến thái a " Đáng lẽ câu nói này phải là hét lên mới đúng , nhưng Lâm Tiêu Du chỉ nói rất nhỏ nhẹ giống như thì thầm , có lẽ đã bị đau tới mức nói không ra hơi luôn rồi . Tới cổng tòa chung cư cao tầng , thấy Lâm Tiêu Du mặt vẫn còn nhăn nhó , Hàn Vân tấm tắc kỳ lạ , ăn cho nhiều rồi đau bụng lại đổ tại số má . " Đỡ hơn chút nào không ? " " Đỡ hơn khá nhiều rồi , không còn đau nữa " " Cô chờ một lát , tôi mua thuốc cho " " Vậy chút anh lên sau nhé , tôi đi trước , tầng 14 phòng 1402 , nhớ lấy " " Tôi biết rồi " Vừa nói vừa đi qua nơi đối diện , ở đây có một quầy bán thuốc tân dược , hắn hỏi mua vài loại chỉ định với đầy hơi khó tiêu . " Có bị đau không ? " " Có " - tất nhiên rồi , nhớ lại khuôn mặt khó chịu của Lâm Tiêu Du là biết . " Có chắc là đầy hơi thông thường chứ ? " " Chắc rồi " Hàn Vân sờ sờ mũi , nếu mà nói bị đau do ăn nhiều quá có lẽ sẽ bị người ta cười chết mất . " Vậy lấy loại có thêm giảm đau đi , pha với nước uống nhé " Hắn thanh toán xong cầm túi thuốc nhỏ , kéo theo Va-li vào tòa chung cư lớn , tòa nhà này nhìn từ ngoài vào trong đều đẹp đẽ , giống như khách sạn cao cấp , còn có cả bảo vệ thường trực nữa , hơi kỳ lạ , nơi cao cấp vậy sao lại có chuyện mất nước được . Hàn Vân lên tới phòng 1402 thì thấy Lâm Tiêu Du đang bị một thanh niên hùng hổ chặn trước cửa , không cho vào phòng . " Anh tránh ra cho tôi " " Tiêu Du , anh biết anh không tốt , nhưng em cũng không nên từ chối anh như vậy " " … " Biết mình không tốt thì biến dùm đi ba , không tốt lại còn không biết xấu hổ thì người ta chán ghét là đúng mẹ rồi còn gì . Hắn tới sau lưng người này , vỗ lưng hai cái . " Này anh bạn , có gì từ từ rồi nói " Thanh niên quay người nhìn , ngạc nhiên . " Mày là thằng nào mà dán xen vào chuyện của tao ? " - Nói rồi cầm cổ áo Hàn Vân bộ dáng muốn đánh . Lâm Tiêu Du thấy tình hình không ổn , lập tức đẩy tay tên kia ra , hắn trợn mắt giận dữ . " Tiêu Du ! Đây là thằng nào ? Có quan hệ gì với em ? " " Anh ấy là chồng tôi " " ANH KHÔNG TIN " - Gào lên . " Em chỉ sống một mình sao lại có chồng được ? Là em đang nói dối đúng không ? " " Anh là cái gì mà tôi phải nói dối ? " Câu này hỏi ngược lại , thanh niên hung hãn lập tức cứng họng , đúng vậy ,đối với cô thì hắn chẳng là cái thá gì cả . " BÊN KIA CÓ CHUYỆN GÌ ĐẤY " Bảo vệ tuần tra của chung cư đi ngang qua , thấy bên này đang giằng co liền nói vọng từ xa vào . " Mày nhớ lấy , tao không tha cho chúng mày đâu " Bảo vệ đi tới , không làm lớn chuyện được , thanh niên hung hãn chỉ tay dọa nạt một câu rồi rời đi , có lẽ còn muốn quay lại quấy phá thêm . Hàn Vân cười nhạt , một đạo ám kình sớm đã được đánh vào trong cơ thể tên này rồi , chờ nửa ngày sau lan ra toàn cơ thể thì người kia chắc sẽ phải nằm viện cả tháng , theo tính toán của hắn thì thời gian đau đớn cũng phải tới nửa năm , nếu mà còn không biết tốt xấu tới quấy rối nữa thì đành phải hóa kiếp thôi . " Anh có sao không ? " " Như cô thấy đấy , chưa có xây xát gì cả . Còn người kia sao lại hùng hổ quá vậy ? Cô nợ tiền hắn ? " " Không " - Lâm Tiêu Du lắc đầu . " Tôi với hắn không quen biết gì , người này là shipper của nhà hàng đồ ăn , tuần trước tôi có đặt một số món , hắn đưa tới nên mới gặp nhau , từ đó ngày nào cũng tới làm phiền " Gật đầu đã rõ , Hàn Vân đưa có Lâm Tiêu Du Vali . " Cô vào phòng đi , trong túi này có để thuốc đầy bụng , pha nước ấm uống " " Anh về luôn sao ? vào phòng nghỉ ngơi một lát sẽ về " " Không ổn cho lắm , tôi sợ không kiềm chế được bản thân trước mỹ nữ " Hắn xoa cằm , liếc mắt qua thân hình của Lâm Tiêu Du một lượt , cô lập tức phản ứng giống như mèo bị đạp phải đuôi . " Biến " Sau chuyện nhỏ nhặt này Hàn Vân cảm thấy chuyện chung cư mất nước chỉ là Lâm Tiêu Du nói dối mà thôi , mục đích thật sự là để tránh thanh niên hồi nãy . Tên này cũng lạ thật , nói chuyện lại giống như người thân của Lâm Tiêu Du , mới gặp hắn còn tưởng người tình cũ của cô tới gây rối , ai ngờ là không quen biết , cuộc sống này thật là muôn màu nha . Cũng phải âm thầm cảm thán giúp cô gái này , người cực phẩm như vậy không phải là ai cũng may mắn gặp được đâu .