Chương 50: Cái Gì Mê Mẩn

Hảo Tiên Sinh
Nguồn: truyenfull.vision
Chờ khi Lâm Tiêu Du khuất bóng , Tạ Thanh Phong mới lộ ra cái bản mặt xấu xa tới mức người ta khó nhìn tới cực điểm . " Em biết là anh theo dõi em mà ! " " Ai rảnh ? " " Có phải là động lòng với mấy mỹ phụ rồi đúng không ? Em biết rồi , em biết rồi , khϊế͙p͙ ! Thích thì nói đi , sĩ diện làm gì ? " " … " " Thế anh thích là loại như nào ? Sở phu nhân chân dài mặt đẹp , Hà phu nhân nước nôi đầy đủ hay là Phùng phu nhân cao ngạo ? " " … " " Nói nhỏ này đại ca ! Phùng phu nhân cao ngạo chỉ là vẻ ngoài thôi , không giống chị dâu lạnh như trong tủ đá đâu ! Thân thể thì không cần phải nói , chỗ lớn cần lớn , nơi nhỏ cần nhỏ , anh chỉ cần thử một chút là sẽ thích ngay ! " " … " " Nhất là nốt ruồi son ở ʍôиɠ trái của cô ta , nó tạo cho cảm giác thật sự khó nói a … ý nhầm , em lỡ miệng thôi ! Đừng có dùng cái ánh mắt nghi ngờ đấy " " … " " Không nói gì là quyết ý nhé ! Cứ để em hẹn gặp giúp cho , đảm bảo anh chỉ cần nhìn qua thôi là mê mẩn ! " " Cái gì mê mẩn ? " Chợt một giọng nói không vui vang lên ở sau lưng , Tạ Thanh Phong nghe thấy thì đổ mồ hôi lạnh , người cứng ngắc mà quay lại , Lắp bắp : " Tẩu … Tẩu … Tẩu … " " Nói ! " Diệp Tuyết Linh lạnh giọng , mọi lần tuy là có nghi ngờ không tốt về Tạ Thanh Phong , nhưng không tới mức chắc chắn lắm . Ai ngờ ngày hôm nay lại chính mắt chính tai chứng kiến được cuộc đối thoại mập mờ này , bắt tại trận hắn đang dạy hư Hàn Vân , lại là thể loại giới thiệu gái gú nữa , lửa giận không khỏi bốc lên ngùn ngụt . " Em… em… Ca… " - Tạ Thanh Phong nhanh chân trốn sau lưng Hàn Vân , hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh , sau đó mới run run nói : " Em nói rằng chị dâu hoàn hảo như vậy ! Thảo nào đại ca lại mê mẩn ! " " Thật không ? " - Diệp Tuyết Linh nghi ngờ , hỏi : " Hoàn hảo về cái gì ? " " Về … về … à ừ ! Về vẻ đẹp xuất trần của tẩu , lúc nào cũng như tiên nữ , kể cả lúc đánh người … " Hàn Vân : " … " " Rengg !!! " May mắn cho tên này , lúc Diệp Tuyết Linh đang chuẩn bị bốc hỏa thì có tiếng điện thoại reo lên , nàng cầm máy lên không cần nhìn số mà bấm nghe luôn . " Alo " " Tôi đang ở khu giữa ! " " Ừ ! " " Ừ " " Được rồi ! " Sau khi nghe xong , báo cho Hàn Vân một câu rồi đi qua hướng nào đó mà biến mất , trước khi đi còn đánh cho Tạ Thanh Phong một cái ánh mắt đáng sợ , hướng nàng đi theo Hàn Vân nhớ thì hình như là khu lều trại của đoàn người , có lẽ đã xảy ra sự việc gì đó . " Phù… " Nhìn Tạ Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm , Hàn Vân lên tiếng hỏi : " Tuyết Linh cũng không phải là ác nhân gì , sao ngươi lại sợ hãi nàng vậy ? " " Em không biết nữa ! Từ khi bị trúng một chiêu thiên thủ quan âm của tẩu ấy , trong lòng em tự dưng lại có cảm giác sợ hãi không thôi , giống như là sợ hãi từ trong bản năng vậy ! " Nghe lời này , Hắn mới âm thầm gật đầu , nhìn Tạ Thanh Phong đầy ẩn ý . Hai người đàn ông thì không có quá nhiều chuyện để nói , cho dù là một tên lắm mồm như Tạ Thanh Phong rồi cũng có lúc cạn lời , tuy bây giờ chưa cạn nhưng mà hắn không nói nổi nữa , bởi vì có một đám bạn bè cùng khóa của hắn đang tới nơi hai người đang đứng . Đám người này có 3 người , là ba cô gái , một người nhìn thấy Hàn Vân , ngạc nhiên hỏi cô gái kế bên : " Ủa ! Đây hình như là vị Hàn đại ca hôm trước tới trường mình đúng không ? " " Đúng rồi ! Không sai đi đâu được ! Hôm đó mình còn được ngồi chung bàn ăn với anh ta mà " " Ừ ! Hình như còn là người tình trong mộng của Tịnh Uyển đấy ! " Nghe ba cô gái bàn tán xì xào , Tạ Thanh Phong dùng vẻ mặt thần bí tới tham gia vào cuộc trò chuyện : " Thế nào ? Trông có được không ? " " Được ! Trông rất được ! " - Cô gái áo trắng gật gù . " Được là thế nào ! Xem kỹ đi , đây là đại ca của mình , rất đẹp trai đúng không ? " " Là đại ca của cậu ? Không phải chứ ? Anh ấy họ Hàn cậu họ gì mà đòi nhận người ta làm thân nhân ? " - Một cô gái nói ra lời nghi hoặc . " Cậu thì biết cái gì ? Cha của anh ấy là ca ca của mẹ mình , đại ca là cách gọi mà thôi , thật ra hắn là biểu ca của mình " " Thật không ? " - Cô gái kia vẫn chưa tin tưởng cho lắm . Tạ Thanh Phong mặc kệ cho mọi người có tin hay không , tiếp tục mở miệng nói bốc phét : " Này nhé ! Các cậu có biết khu ngoại ô LongZhu không ? " " LongZhu ? Chẳng phải là khu vực của người có tiền hay sao ? " - Cô gái đeo kính cận có vẻ là người hiểu biết , lập tức kinh ngạc . " Chính xác ! Đại ca của mình có một … à không , là hai căn biệt thự ở đó ! Trong garage xe có cả trăm chiếc lớn nhỏ , nào là BMW , Roll Royce hay là Porsche đều có hết ! " Hắn thả một quả bom tin tức khiến cho mấy cô gái ngạc nhiên tới trợn tròn mắt , thấy tình hình giống như đang theo kế hoạch , mới nói thêm : " Thế nào thế nào ! Vừa đẹp trai , nhà lại rất giàu " " Thế nào là thế nào ? Ý cậu là gì nói mau " " Ý của mình rất dễ thôi ! " - Tạ Thanh Phong nhìn xung quanh , không có ai tới nghe lén mới thò đầu tới thì thào : " Ngủ với mình một đêm rồi mình mai mối cho , biết đâu lại được Hàn đại ca lấy về làm vợ , lúc đó không phải là … Ui da ! Đau " Mấy cô gái sớm đã sớm không nghe nổi những lời nói khó nghe của hắn , không chờ cái miệng kia dừng lại đã dùng tay chân đấm đá cho một trận . " Bốp Bốp Binh " Các từ ngữ chửi rủa thậm tệ vang lên : " Cái tên hỗn đản này ! " " Đánh hắn ! Mai mối kiểu gì lại có điều kiện lên giường ? Lên giường xong thì có khác gì hớt tay trêи của đại ca ? Ngày hôm nay mà không đánh chết hảo nhân vật như ngươi thì quá có lỗi với trời đất rồi ! " " Đúng a ! Tiện nhân như vậy không thể không đánh , ngày hôm nay chúng ta phải thay trời hành đạo ! " Hàn Vân đứng một bên câm nín , tên này đúng là không bị đánh không chịu được mà ! Có lẽ mỗi ngày đều phải ăn cả trăm ngàn cú đấm mới chịu yên ổn đây . Lời của Tạ Thanh Phong nói cũng rất là có lý , Hàn Vân hiện tại đang ở biệt thự thật , khu LongZhu gì đó cũng là thật , garage xe có luôn , không tới vài trăm chiếc nhưng vài chục là vẫn có , chỉ là tất cả tài sản đều đứng tên của cô gái nào đó mang họ Diệp mà thôi , còn nhà của hắn thì cũng có đấy , chẳng qua phải nhìn tới tận thôn Tiểu Xuyến , ở đó hắn có một căn chòi nhỏ mấy năm rồi chưa có ai ở … không biết là còn vững trãi nữa không hay là đổ sập mất luôn rồi . Xem bạo hành một hồi , vốn định rời đi nhưng Tạ Thanh Phong không biết là dùng được cách gì thoát khỏi tay chân của mấy cô gái , hắn chạy tới kéo Hàn Vân đi như muốn nói gì đó . Sau khi biết được gia cảnh của " Hàn ca ca " , Tạ Thanh Phong vốn chẳng được lợi lộc gì , nay lại kéo theo cả Dương Tịnh Uyển vào trong cơn đau đầu . " Tịnh Uyển ! " " Ừ mình đây ! " " Cậu tính bao giờ xuất giá ? " " … Hả ? " Dương Tịnh Uyển hơi đơ ra , mọi lần đám bạn này cũng hay bàn tán về những chuyện vớ vẩn , nói chung là trêи trời dưới đất đều nói qua một lượt , nhưng mà lần này câu hỏi thật sự quá khó trả lời đi . " Chắc là tầm khoảng 30 đi ! Đó cũng chỉ là suy nghĩ thôi , còn bao giờ thì mình cũng không biết ! Bởi vì đâu có ai thích mình đâu " Nàng trả lời thành thật những suy nghĩ ở trong đầu , nào ngờ lời nói của mấy người kia lại làm cho bản thân giật nảy mình . " Không được không được ! Cậu phải lấy sớm một chút " " Hay là thế này nhé ! Chúng mình giúp cậu mai mối , nếu thành thì cậu nợ đám này một chuyến đi Paris nhé ! " " n ! Mai mối cái gì ? Mai mối với ai ? " - Dương Tịnh Uyển rơi vào ʍôиɠ lung . Thật ra thì với thân phận của Dương Tịnh Uyển , tùy thời đều có thể cho các nàng một vài chuyến đi xuyên thế giới , nhưng mà tám chín phần mười là hiện tại cô gái này đang giả nghèo để chơi với đám bạn , từ cách ăn mặc bình thường cho thấy điều này là sự thực , chứ thân phận đường đường là hậu nhân của Dương Gia , làm sao có thể ngày ngày đi xe bus , ăn cơm hộp cùng với người ta cơ chứ ! … Ở bên kia ! Tạ Thanh Phong kéo theo Hàn Vân tới một góc vắng vẻ không người , thể hiện ra kỹ năng đạp gió đỉnh cao của nhân loại , chân nhẹ nhàng đạp lên ngọn cỏ mà đi , nếu người ngoài nhìn thấy thì tám chín phần mười sẽ tưởng là hắn đang bay . " Nhìn được không ? " - Tạ Thanh Phong hạ xuống , mặt mày vui vẻ . " Cũng được ! " - Hàn Vân khép hờ mắt . Trong thời gian khá ngắn mà có thể tự tìm kiếm được phương pháp trượt qua không khí , có thể nói tên này cũng khá là có thiên phú đấy chứ . Hàn Vân chỉ tay xuống một nơi dốc cao , nói : " Ngươi dám nhảy xuống không ? " Nơi bọn hắn đến du lịch là một cái thảo nguyên ở trêи đồi núi cao , cho nên xung quanh không khó để có thể tìm được nhiều chỗ vách đá hoặc là dốc cao . " Cái này … " Tạ Thanh Phong nhìn theo hướng chỉ , đây còn gì là dốc nữa , nhìn qua nhìn lại độ dựng đứng rất lớn , lại còn có độ cao có thể so sánh được với một ngọn núi nhỏ rồi . " Hay là thôi đi đại ca ! " - Hắn nhụt chí . Hàn Vân đánh cho một ánh mắt khinh thường , lời nói phát ra như muốn âm người ta : " Nơi này chỉ là một quãng tầm 300 400 mét thôi , còn có khá nhiều cây cối , đừng bảo là chưa gì ngươi đã sợ rồi nhé ? " " Em không có ! Mấy cái dốc đá nhỏ này làm sao có thể khiến bổn tiên nhân này sợ được ! " Tuy lòng ruột đã thắt lại tới nơi , nhưng cái miệng của Tạ Thanh Phong hình như vẫn là rất cứng . " Vậy thì nhảy đi ! " " Nhưng mà em … em chưa sẵn sàng ! " " Có nhiều lúc không còn thời gian để sẵn sàng đâu " Hàn Vân nói xong liền đưa tay tới lưng hắn , đẩy nhẹ một cái , thân thể Tạ Thanh Phong lập tức rơi xuống vực giống như lá mùa thu rụng . " Á … cứu mạngggg ! " Âm thanh thê lương theo chiều gió cuốn đi , trưa hôm ấy , tại khu du lịch leo núi nọ có vô số người nghe được âm thanh kêu cứu , cứ lởn vởn một hồi rồi mới biến mất , thực sự là ma quái .