Chương 5

Gem Higa
Nguồn: truyenfull.vision
Dịch giả : pastelxduck Biên : Koharu Hatake Công Hội Wic tọa lạc tại một vị trí không xa lâu đài. Trong những trường hợp khẩn cấp, các pháp sư có thể dễ dàng được triệu tập để chống lại những kẻ xâm nhập. Leiv tiến tới gần cổng công hội, nhìn lên cánh cổng đồ sộ. Công Hội là tòa công trình lớn thứ hai trong Lãnh địa Vua, đứng đầu chính là lâu đài. Toàn bộ tòa nhà được bao quanh bởi những bức tường đá cao hơn đầu cô vài feet*, trên đỉnh tường thành là những thanh sắt được mài nhọn hoắc chỉa lên, bảo vệ công hội khỏi những vị khách không mời. Nhờ vào sự bảo vệ này mà từ bên ngoài nhìn vào không thể thấy gì bên trong. Những cánh cổng không chỉ được xây dựng bởi các thợ rèn mà còn được đúc và bảo vệ bởi một số phép thuật đặc biệt của các Wic trong hội. [*]feet: Feet hay foot ký hiệu ft là 1 đơn vị đo chiều dài được sử dụng phổ biến ở một số nước, 1 ft = 0,3048m Người ta nghĩ rằng họ có thể dễ dàng trèo qua bức tường và nện vào các cánh cổng cho đến khi mở được đường, nhưng chuyện không đơn giản như thế. Bất kỳ kẻ xâm nhập nào có ý định trèo tường đều chỉ được chào đón bằng những hàng dây thép vững chắc chồng lên nhau, chỉ chừa lại những chỗ hổng bé tí. Các thanh thép cũng quá trơn để bám vào, nên chuyện trèo qua là bất khả thi. Nếu một kẻ can đảm nào đó có thể lên đến đỉnh tường thì hắn ta vẫn phải cẩn thận luồn lách giữa những hàng kẽm gai nhọn hoắc và trượt xuống thật nhẹ nhàng mà không phát ra một tiếng động nào. Tuy nhiên, tốt nhất là phải luôn ghi nhớ rằng các pháp sư có thể bỏ bùa mọi thứ, dù đó là một quyển sách hay chỉ đơn giản là một cái mặt dây chuyền. Nếu họ tìm thấy bất cứ điểm yếu nào trên thân thể của kẻ thù thì kẻ đó chắc chắn sẽ bị ngăn chặn. May mắn cho Leiv, cô không cần phải leo tường hay dùng sức để đốn ngã những bức tường của họ, bởi vì cô được mời tới đây. Leiv chỉ đơn giản đặt tay lên cánh cửa lớn và tự giới thiệu mình với lính canh. Hắng giọng, Leiv thông báo: "Tên ta là Leiv, người học việc cho vị trí Thanh kiếm của Đức vua. Ta có một buổi học với Lord Therian, hội trưởng của hội này." Leiv chưa bao giờ hiểu tại sao phần giới thiệu lại phải quá trang trọng hay tại sao lại phải dùng đến phong hiệu. Lối vào chậm rãi mở ra, để lộ những người lính đang đứng bảo vệ phía trước. Có hai lính gác mở cửa và từng người cúi chào cô khi cô bước qua. Nghi lễ và cúi chào là những thứ Leiv sẽ không bao giờ thích ứng được nhưng vì đã được bổ nhiệm là Vương Kiếm đời tiếp theo, cô phải tập quen dần với nó. Leiv bước đến cửa chính công hội và được đón chào bởi một khuôn mặt quen thuộc. Lord Therian cao hơn cô khoảng một foot*, và trẻ hơn ba cô vài tuổi. Vài sợi tóc vàng sậm rơi ra khỏi chiếc cài tóc, bay bay trong gió. Không giống hầu hết những người đàn ông trong vương quốc, Lord Therian để tóc dài, vừa chạm đến vai. Ông giữ lại một số đặc điểm của cội nguồn Ai Cập, từ chối rũ bỏ hoàn toàn quá khứ của mình. Câu chuyện về cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Therian và Nhà vua đã lan khắp đất nước. Trong một lần đi lang thang quanh lâu đài, cô đã nghe được câu chuyện mà một người giúp việc già kể cho một người giúp việc trẻ hơn: Therian đến đây vài năm sau khi Thợ săn tìm thấy Leiv. Vùng đất của ông đã bị nước láng giềng đánh chiếm và Therian là người may mắn trốn thoát được. Sợ hãi sẽ bị bắt nếu vẫn ở lại quê hương, Therian đã vượt đại dương để tìm kiếm một ngôi nhà mới. Ông đến bến cảng và xin Nhà Vua khoan dung, cho mình một cơ hội để sống một cuộc sống mới ở vùng đất này. Ban đầu, Nhà Vua có phần do dự khi cho phép một thanh niên ngoại quốc không rõ lai lịch sống trong vương quốc mình, nhưng Therian có thứ mà không một Pháp sư nào khác có thể đáp ứng Nhà vua. Trong cuộc gặp gỡ đầu tiên ấy, để chứng minh giá trị của mình, Therian đã yêu cầu Nhà vua cho ông một con vật hoang dã, khó thuần bất kỳ. Nhà Vua ra lệnh cho người canh chuồng ngựa dẫn họ đến chuồng ngựa, nơi có một con ngựa đực đen tuyền nguy hiểm đang được nhốt trong gian cấm, giữ cho các con ngựa khác và những người canh chuồng không bị nó tấn công. Chàng trai Ai Cập ngoại đạo mở then cửa rồi bước vào, đóng lại cánh cửa sau lưng. Con thú sở hữu làn da đen trơn mượt, một màu đen mun có thể tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời nếu con vật được tự do chạy nhảy. Cái bờm đen chảy dài duyên dáng xuống mình trái. Therian nhìn con ngựa, nhận ra rằng nó vẫn chưa bị thiến, cơ bắp của nó cũng rất hoàn hảo, và rồi anh chậm rãi tiến lại gần con ngựa đực. Cảnh giác, nó lùi vào góc trong, dõi theo kẻ xâm nhập với con mắt dè chừng. Khi Therian cảm nhận được sự hoảng loạn và căng thẳng của con ngựa, anh lập tức quỳ một gối xuống trong khi vẫn tiếp tục giao tiếp bằng mắt với con vật. Giữ cho nhịp thở đều đặn, và cử động chậm rãi, cho con ngựa thấy rằng ông không là một mối đe dọa. Sau một vài phút yên tĩnh, con ngựa ngập ngừng bước đến Therian. Ông mở rộng ánh tay chào đón nó. Con ngựa dúi mỏm của mình vào lòng bàn tay đang chờ đợi của anh, hí một tiếng nhỏ biểu trưng cho sự chấp nhận trong khi Therian v**t v* má con ngựa rồi vươn dần lên mái bờm đen óng. Nhà Vua chỉ có thể kinh ngạc nhìn chằm chằm con ngựa hoang dã cúi đầu trước chàng trai Ai Cập trẻ. Thận trọng, ông tiến gần chuồng hơn để quan sát. "Vậy... con chiến mã bị làm sao?" "Xin hãy cho thần một chút thời gian với nó, thưa Bệ hạ," pháp sư lặng lẽ trả lời khi đặt tay lên hai má con ngựa, tiếp tục duy trì mối giao tiếp bằng mắt. Tay anh dần dần nóng lên, bằng một cái chạm ấm áp, phép thuật truyền từ anh vào con ngựa một cách dễ dàng. Nó chảy vào con chiến mã, kết nối tâm trí Therian với tâm trí nó. Tôi sẽ không làm tổn thương bạn đâu, chàng ngựa đực ạ. Tôi chỉ đến đây để giúp bạn thôi, Therian khẽ thì thầm vào tâm trí con ngựa, trấn tĩnh nó. Giờ hãy cho tôi biết, tại sao bạn lại không muốn để thuộc hạ của Nhà vua huấn luyện? Họ đã cướp cô ấy khỏi tôi, con ngựa trả lời. 'Cô ấy' bạn đang nói tới là ai? Con ngựa giẫm mạnh móng lên mặt đất, biểu hiện cơn giận bùng lên. Nàng ngựa cái họ từng nhốt trong chuồng cạnh tôi; cô ấy là của tôi. Therian phá vỡ liên kết với con ngựa và quay lại nhìn cậu bé canh chuồng ngựa đang lo sợ bên cạnh Nhà Vua. "Cậu nhóc!" anh gọi, vẫy tay ra hiệu cho cậu ta về phía trước. Cậu bé canh chuồng giật mình ngạc nhiên vì được gọi, nhanh chóng chạy tới chỗ Therian. "Vân-Vâng, thưa Ngài?" cậu lắp bắp. "Đã từng có một con ngựa cái trong chuồng kế bên?" "Vâng thưa Ngài, đã có... chúng tôi đã chuyển nó đi vài ngày trước." "Có chuyện gì với nó à?' Người canh chuồng lắp bắp một lúc trước khi trả lời. "Tôi-Tôi được nói rằng nó bị ốm, thưa Ngài." Therian quay lại với con ngựa, đặt tay lên má nó một lần nữa, kết nối với nó. Bạn không nói với tôi rằng cô ấy bị ốm... đó là lý do duy nhất khiến họ chuyển cô ấy đi, bởi vì họ không cần một con ngựa cái bị ốm. Cô ấy không bị ốm; cô ấy đã mang thai con chúng tôi. Con ngựa đực càng ngày càng kích động. Nó cố giật ngược lại, nhưng Therian giữ nó lại và thì thầm vào trong tâm trí nó. Nếu cô ấy có thai thì họ sẽ không bán cô ấy. Chủ ngựa bán cô ấy vì ông ta biết được ông ta sẽ kiếm được một món hời. Therian ngưng kết nối, trán anh nhăn lại, đi đến chỗ Nhà Vua. "Con ngựa nói rằng chủ chuồng đã bán con ngựa cái kia bởi vì nó đang mang thai con của chúng. Đó là lí do tại sao nó kích động và ngang bướng." Nhà Vua đứng bất động hồi lâu trước khi trả lời, "Ngươi lấy được những thông tin đó nhờ nói chuyện với con ngựa?" "Thần là một Pháp sư Linh hồn, thưa Bệ Hạ." Bối rối, Nhà Vua định mở miệng trả lời, nhưng Pháp sư ngắt lời ông. "Thần biết Người chưa bao giờ nghe nói đến Pháp sư Linh hồn vì chỉ có một số ít người Ai Cập có thể khai thác sức mạnh này. Những người như thần có một mối liên kết chặt chẽ với các loài động vật và có khả năng phát hiện được bản chất của sự vật. Sức mạnh này cho phép chúng thần giao tiếp qua tâm trí hoặc với đủ sức mạnh và sự tập trung, chúng thần có thể bẻ cong linh hồn theo ý mình. "Vậy... ngươi vừa mới dùng phép thuật linh hồn để nói chuyện với con ngựa đó," Nhà Vua thì thầm, nhìn chằm chằm vào con chiến mã sau lưng Therian. "Đúng vậy, thưa Bệ Hạ. Và Thần chắn chắn nếu Bệ Hạ tìm con ngựa cái kia về, con chiến mã này sẽ dễ thuần phục hơn nhiều." Nhà Vua, vẫn còn do dự và hoài nghi, ra lệnh cho Therian điều khiển con ngựa. Người Pháp sư gật đầu, quay trở lại cái chuồng lúc nãy. Nhanh chóng mở chốt cửa, anh đẩy cánh cửa mở ra, đi ra ngoài. Yên lặng, anh đứng bên cạnh cánh cổng, mở đường cho con thú tráng lệ đi về phía trước. Kinh hoảng, Nhà Vua lui lại, há hốc miệng. "Từ từ đã- ngươi định làm gì?" "Thần chỉ thực hiện yêu cầu của Người mà thôi, thưa Bệ Hạ. Thần sẽ cho Người thấy thần có thể làm được những gì," trực tiếp dùng sức mạnh chỉ huy con ngựa, Therian bảo nó bước ra khỏi chuồng. Nếu bạn muốn cô ấy trở lại, tôi nghĩ chúng ta nên cho Nhà Vua một màn trình diễn. Nhưng trước đó, tôi buộc yêu cầu bạn phải tin tôi. Con ngựa càu nhàu, bước ra khỏi chuồng của mình. Nhà Vua lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn giữa mình và con chiến mã. Therian lấy ra một thanh gươm từ trong ba lô rồi đứng trước con ngựa. Tôi phải cắt một vết lên người bạn bằng thanh gươm này... hơi đau một chút nhưng sẽ chỉ nhanh thôi. Con ngựa dẫm chân lên mặt đất, thể hiện niềm tin đối với Pháp sư. Therian lớn tiếng ra lệnh cho con ngựa chứ không nói thông qua liên kết tâm trí, vì vậy Nhà Vua có thể chứng kiến hiệu lực của sức mạnh linh hồn của anh. "Ngựa, bạn có thể quay sang bên chứ." Con ngựa vẩy một tai, như một dấu hiệu đồng ý, và chậm rãi quay người sang bên. Therian tiến lên phía trước, nhanh chóng vung kiếm ngang hông con ngựa, tạo ra một vết cắt nông. Rồi ông dời sự chú ý của mình về lại phía Nhà Vua đang đứng choáng váng tại chỗ. "Thưa Bệ Hạ, Người có thể tới đây chứ, con ngựa sẽ không làm hại Người đâu." Nhà Vua dè chừng tiến về phía trước, đề phòng con ngựa có thể nổi điên bất cứ lúc nào. Ông đến bên cạnh Therian, sửng sốt nhìn những điều đang xảy ra. Therian đặt tay mình lên vết thương trên con ngựa, lòng bàn tay ông sáng lên phép thuật. Vết thương chậm rãi đóng lại: không còn bất cứ dấu vết nào của vết thẹo. Nhà Vua trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng ma thuật vừa rồi của Therian, làn da con ngựa bóng láng như chưa từng bị thương. Ông dời tầm mắt về Therian, miệng hé mở. "Ngươi có thể chữa lành vết thương bằng phép thuật?" Nhà Vua kinh ngạc hỏi. "Thần chỉ có thể chữa vết thương nhỏ cho động vật. Nếu bị chặt chân thì Thần không thể làm mọc lại cái mới được. Phép thuật càng mạnh hậu quả để lại sẽ càng lớn." "Ý ngươi là gì?" Nhà Vua hỏi trong khi ngập ngừng đặt tay lên con ngựa, sờ sờ nơi đã từng là một vết thương hở.