Chương 24: Thoát khỏi cái chết
Tôi nghĩ rằng mình sẽ chết, nhưng tôi vẫn sống sót một lần nữa. Vượt qua cái chết, tôi biết nhiều hơn về giá trị của cuộc sống. Hãy trân trọng cuộc sống vì nó chỉ có một lần!
Không biết mình đã hôn mê bao lâu. Khi ý thức hồi phục, tôi nghe được bên cạnh có tiếng bước chân, có tiếng nói chuyện nhỏ giọng, còn có cả tiếng khóc nữa. Tôi thực sự muốn mở mắt để xem những gì đang diễn ra, nhưng mí mắt của tôi trở nên nặng trĩu đến nỗi tôi không thể mở ra được.
Lần này tôi tỉnh táo chỉ một phút rồi lại ngất đi.
Khi tỉnh dậy lần nữa, đó là vào ngày hôm sau. Tôi nhớ rất rõ, vào buổi chiều ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, vừa vặn chiếu lên người, mặt trời đang sưởi ấm tôi. Tôi chậm rãi mở mắt ra.
Một cô gái xinh đẹp đứng dưới ánh nắng vàng, lúc đó tôi nghĩ mình đang ở trên thiên đường. Hình ảnh này làm tôi nhớ đến người bạn gái đầu tiên của tôi đã mất tích nhiều năm.
"Anh đã tỉnh?" Một giọng nữ hét lên sung sướng.
Khi nghe giọng nói này, tôi biết mình vẫn còn sống, và trước mắt cũng không phải mối tình đầu đã mất tích, mà là nữ cảnh sát xinh đẹp Tiểu Kiều.
"Tôi ..." Tôi muốn nói, nhưng khi mở miệng, tôi không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, cơ thể không thể di chuyển, thậm chí không thể cảm nhận được sự tồn tại của nó. Một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên trong đầu, không lẽ tôi đã bị tàn phế?
"Bác sĩ, bác sĩ, anh ấy đã tỉnh." Tiểu Kiều hét lên rồi lao ra ngoài. Tôi dường như nhìn thấy một giọt nước trên khóe mắt cô ấy.
Trên hành lang vang lên tiếng bước chân lộn xộn, hai bác sĩ cùng với bốn năm y tá chạy vào, tiến hành một loạt các kiểm tra. Bác sĩ còn lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ, yêu cầu tôi đi di chuyển mắt theo đèn pin.
Tiểu Kiều đứng cách đó không xa, nhìn tôi đầy lo lắng.
"Không sao đâu, tất cả các chỉ số đều bình thường, tiểu tử này tố chất cơ thể không tệ lắm, hồi phục rất nhanh." Nghe những lời nàycủa bác sĩ, Tiểu Kiều thở dài một tiếng tâm trạng có chút ổn hơn.
"Nhưng anh ấy dường như không thể nói được." Tiểu Kiều hỏi.
"Điều này rất bình thường, vết thương của tiểu tử này không nhẹ, cần phải từ từ hồi phục." Bác sĩ cùng đoàn người rời đi, để hai chúng tôi trong phòng.
Tiểu Kiều bước đến giường, cứ như vậy nhìn tôi.
Chúng tôi bốn mắt chạm nhau, trong mắt Tiểu Kiều tôi cảm thấy có gì đó rất lạ và phức tạp. Lòng tôi có chút hoảng loạn.
Tôi không thể quay cổ, chỉ có thể đảo mắt và nhìn lên trần nhà.
"Cái người này!" Tiểu Kiều hờn dỗi một tiếng, đem ánh mắt dịch chuyển qua chỗ khác.
Tôi nhìn theo hướng của Tiểu Kiều phát hiện gương mặt cô ấy có chút đỏ lên, cô gái này vậy mà lại thẹn thùng.
Tiểu Kiều xấu hổ trông quyến rũ hơn, tôi chết lặng. Thật sự là rất đẹp, dùng từ nữ thần để miêu tả cũng không có gì quá đáng.
Ngây người một lúc sau hơn mười giây, tôi nghĩ về một người, lập tức đến một tâm tình cũng không có.
Lâm Hiểu Mạn thế nào rồi? Tôi đã cố hết sức để cứu cô ấy.
"Ah ...... oh ...... ah ......" Tôi đã cố gắng để nói chuyện, nhưng miệng chỉ có thể phát ra một số âm tiết vô nghĩa.
"Anh sao vậy? Có khó chịu không? Để tôi gọi bác sĩ."Tiểu Kiều đầy lo lắng.