Chương 1

Tác giả:Truyện
Nguồn: metruyenhot.me
Tiếng la hét,tiếng bước chân và chen lẫn vào đó là âm. thanh cãi vã không ngừng. Giết người rồi!Giết người rồi Gọi cảnh sát! Gọi xe cứu thương nhanh lên…” ‘Sau đó cô tỉnh lại thì đã ở tại một phòng bệnh cao cấp. xung quanh không một bóng người. Điệp Chỉ Tỉnh thở dài một tiếng, cổ lấy sức gượng người lên nhấn chuông gọi bác sĩ. Còn may mắn là ở ngoài cửa vẫn còn cỏ người đang, canh chững. Người quản gia nhanh chồng đấy cửa đi vào. với một vẻ mặt đầy quan tâm lo lắng. sự lo lắng này quả là không phân biệt thật tình hay giá tạo. Nhưng mà dù sao đi nữa thì cũng là lão quản gia làm việc cho Diệp gia nhiều năm. VI hiện tại người phát lương bống hẳng tháng cho ông cũng là Diệp Chí Tỉnh tiên xem ra ông cũng không phải là quá thờ ơ trong việc. chăm sóc cho cô. Tiểu thự, Cô thấy thể nào rồi? Có còn chỗ nào không được khỏe không?” Diệp Chỉ Tính động đậy cảnh tay và chân thì cảm thấy cơ thể chỉ đau đớn ở cảnh tay phải và chân trái, còn những tí khác thì không có gì đáng ngại. Cũng may là trong họa có phúc không bị thương đến xương cốt Cô chỉ không ngờ là mẹ con nhà này ại ngu xuẩn đến vậy, còn chứa kịp thả câu đã dính câu rồi Điệp Chỉ Tỉnh từ trước đến giờ vốn dĩ không yên tâm về: mẹ con bọn họ. Mục đích đến Diệp gia của bọn họ rất rõ răng, nếu không kiếm chút lợi lộc gì Diệp gia thì chắc chắn sẽ không từ bổ ý định. Diệp Chí Tỉnh cũng muốn xem xem bọn họ có thế làm ra những việc ghê gớm gì. Vì vây nên lúc bước xuống cầu thang là do cô cố sắt lưng vào mẹ con họ. Không ngờ rằng, ngu xuẩn vẫn là ngu xuẩn họ đã thật sự ra tay đẩy “mạnh cô xuống cầu thang. Theo cách này, cô đã nằm. chắc thêm một chứng cứ trong tay. Bạo lực gia định là một bằng chứng có thế giúp ích rất nhiều cho việc ly hôn Điệp Chi Tỉnh lắc đầu, quản gia cũng không dám kết luận 9ìhêm mà lập tức gọi bác sĩ tới Sau khi có kết quá xét nghiệm tổng quất Diệp Chỉ Tính em kỹ tờ bảo cáo rên tay thấy rõ môn một là mình đã bị chấn thương về não và nhiễm trùng mô cánh tay với chân, Kết quả báo cáo xét nghiệm này cô phải bảo quản thật kỹ để làm bằng chứng cho việc bị Mộ gia ngược đi Ngay lúc này tiếng cãi nhau bẽn ngoài phòng bệnh vang lại, Diệp Chị Tình nhìn về hướng quản gia cổ tình nói lớn. tiếng: “AI đang ở bên ngoài vậy?” ‘Quản gia với khuôn mặt khó xử, ánh mất né tránh, trong lòng áy náy không dám nhìn vào mắt Diệp Chỉ Tính đáp. trả: ˆ Vâng, là nhà báo và còn có cảnh sát nữa”, Lạnh cười một cái, đúng đã khai ra là bọn họ đã gọi cánh nhà báo tới. Mộ gia là gia định có danh tiếng, Mộ Hào Phàm cũng không Ít lần xuất hiện lên trang đầu mặt bảo vì qua lại với các minh tinh làng giải trí. Vậy cô nằm viện lần này bọn họ đến cũng không nằm ngoài dự liệu Chỉ có điều là Diệp Chỉ Tính không muốn gặp bọn họ mà chỉ muốn gặp cảnh sát. Quản gia nói với biểu thái mười phần lo lắng cho Diệp Chỉ Tỉnh: ‘Tôi biết tiểu thư không thịch gặp cánh sát vậy, nên tôi đã chặn không cho họ vào. Hơn nữa việc này mà làm lớn chuyện thì danh tiếng của tiếu thư cũng không tốt đẹp gì”. Nhưng cô quá hiểu về ông ta,khuôn mặt lạnh lùng nhìn ông ta vải phú. Từ lúc Diệp gia chỉ côn lại một mình Diệp Chi Tính thì thời thế cũng đã thay đối. Quản gia này càng lúc càng quá đáng, cho rằng mình là chủ của Diệp gia, Đợi sau khi giải “quyết xong việc xấu cúa Mộ gia cô sẽ chính đốn lại gia phong của Diệp gia Diệp Chỉ Tỉnh thỏa ý quản gia vấy tay nói: Để bọn họ Người quản gia lúng túng hỏi: ° Hả? Cho ai vào chứ?” Diệp Chí Tinh ánh mát lạnh lùng nhìn quản gia giọng, bình thắn nói: “Chú nghỉ là s7″. Quản gia hoảng hốt cúi đầu trả lời :” Vâng!thưa tiểu thư.” Mục đích gặp cảnh sát của Diệp Chỉ Tình rõ ràng đơn giản là muốn báo án. Cô muốn kiện hai người phụ nữ độc. ác này kế cả Mộ Hạo Phàm và muốn ly hôn theo đúng trình tự pháp luật Lần này cô muốn vạch tố ranh giới với tất cả người nhà của Mộ Hào Phàm. Ngược lại mã nôi ở nơi như bệnh viện lần này là lúc thích hợp nhất. Ngoại trữ bên ngoài phòng bệnh có chút ðn ào thì tất cả đều rất tốt. Hiện tại bên ngoài phòng bệnh đến cả một nhà báo cũng không có. Như thể này cũng tốt cho Ngô Lệ Lan và Mộ Doanh Doanh không còn dám to an xông vào phòng bệnh nữa. ‘Quản gia ngồi túc trực bên cạnh Diệp Chỉ Tính. Diệp Chỉ Tinh biết nhất cử nhất động của cô đều bị quản gia theo. dõi nhưng cũng không căn lo lâng nhiều, Hiện tại thỉ quần gia vẫn côn nghe lời, cô bảo gì thì ông ta phải đi làm cái đó. Vậy nên Diệp Chị Tinh cũng không cần bận tâm những vấn đề đó. Trung thành là điều đáng khen, chỉ hi vọng là lòng trung thành đỏ vẫn còn ở người quản gia đã trung thành với Diệp gia bao năm nay. Diệp Chỉ Tỉnh trở mình nằm xuống với một tư thể thoải mái hơn. So với bên ngoài thì trong lòng cô lúc này đã hiếu rõ mọi thứ hơn rất nhiều, Cô nhớ về nhiều ký ức và người mẹ trước đây của cô, một khung cánh tải hiện lại trong đầu cô. Lúc trước Diệp Chỉ Tinh vốn chỉ muốn kết hôn với Mộ Hạo Phàm vì để có một nơi dựa dâm. Nhưng tà hiện tại tất cá mọi hành động Mộ Hạo Phàm giống như tát mạnh vào Diệp Chỉ Tính. Mẹ cô nói rất đũng, chứng ta không thế dựa dẫm vào một ai ngoại trừ bản thân mình. Hơn nữa hiện tại người mà Diệp Chỉ Tỉnh có thể tin tướng thì chí có chính mình. Vi vậy nên cỏ phải kiên cương lại bất kể là ở trước Mô Hạo Phàm hay Ngô Lệ Lan và Mộ Doanh Doanh cô đều phải cứng rắn không được sợ hãi. Diệp Chỉ Tỉnh nhắm mắt lại tĩnh tâm suy nghĩ những “ngày gần đây xảy ra nhiều việc phiền phức bản thân cũng mệt mỗi mà chưa được một giấc ngủ ngon lành. Diệp Chỉ Tỉnh cuối cùng đã chợp mất được mấy giờ đồng hồ cũng coi như lấy lại sức lực phần nào.