Chương 4

Tác giả:Truyện
Nguồn: metruyenhot.me
Ngô Lệ Lan không rõ là Diệp Chỉ Tính tại sao lại biến đối thành ra như vậy, Bà ta hiện tại chỉ muốn kiếm chút đỉnh. lợi lộc từ chỗ Diệp Chỉ Tính mà thôi ©6 tiếng động mạnh đụng vào giường bệnh và từ trong, túi xách lấy ra là hai tờ hồ sơ. Ngô Lệ Lan ngấng đầu lén nhin vẽ hưởng Diệp Chi Tinh đang nâm th] chạm phải ngay đôi mắt trải đảo o tròn lạnh tanh đang nhìn bà ta. Ngô Lệ Lan giật mình một cái cảm thấy mình bị một ánh mất đang theo dối không được tự do thoái mái, Thế là bã ta cố tình cất cao giọng nói “Diệp Chỉ Tinh, mày tốt nhất hãy ngoan ngoãn ký tên vào hai tờ bồ sơ này! Tao với thân phận là mẹ của Mộ Hạo Phàm đây còn có thể khuyên nó nể mặt chúng mày là vợ chồng mà cho mày một con đường lui” Bà ta tay cầm bị Hồ sơ hử lên một tiếng rồi nói “Nếu không tao sẽ tiết lộ chuyện mày ban ngày bạn mặt lại dám đi gian díu với đàn ông, để xem ai sẽ là người thân bại danh liệt trước!, Ngô Lệ Lan từ trước đến giờ đều như thế này đổi trắng thay đen, ấn nói độc mồm độc miệng. Ánh mắt Diệp Chí Tình nhìn Ngô Lệ Lan cảng lạnh lùng cúi nhịn xuống bì hồ sơ và bật cười. Là giấy chuyển nhượng tải sản? Hay là đơn thú tội? Thật là buồn cười Ngô Lệ Lan và Mộ Doanh Doanh bị tiếng cười của Diệp. Chi Tính làm cho một phen hủ vía. Hai người đàn bà này bỗng trở nên hoảng loạn. “Là giấy chuyển nhượng tài sản saơ? Tôi cần chuyến nhượng lạ tài sản gì sao? Hay là tôi cần chuyển nhượng lại tài sản gì cho các người? Hay là đơn thú tội” Diệp, Chi Tinh hất mũi nói “Tôi nghĩ là các người thật sự bị mắc chứng hoang tưởng rồi. Là Mộ Hạo Phàm có lỗi với tôi trước, anh ta và người phụ nữ khác làm chuyện xâm bậy trên giường của tôi trước. Tôi gả vào Mộ gia các người có được cái Ích gì chưa chứ mà ngược lại côn bị các người ngược đãi ức hiếp” Ngô Lệ Lan nhanh chóng ngắt lời Diệp Chỉ Tính nghiến răng nói: “Chúng tao ngược đãi mày hồi nào chứ? Nếu không phải do mày không biết an phân thì chúng tao đã không làm ra những chuyện như vậy! Đơn thú tội mà bọn họ cần là muốn Diệp Chỉ Tính tự thừa nhận mình là người vụng trộm, lấy tiền nuôi đàn ông bên “ngoài. Cách này của bọn họ quả thật là thấm độc tàn nhẫn, nhưng mà bọn họ cho rằng Diệp Chi Tình ngốc đến như vậy sao? “Tôi có báo cáo chẩn đoán của bệnh viên”. Diệp Chỉ Tinh níi chậm rãi từng câu từ “Tất cả các bâng chứng mà các người ngược đãi tôi đang ở đây dù cho các người có đi kiện đi chăng nữa tôi cũng không sợ. Mộ Hạo Phàm lên giường với người phụ nữ khác tôi đã tận mắt chứng kiến. Còn các người, các người muốn kiện cáo tôi sao, dám hỏi các người chứng cứ đâu chứ?” Diệp Chỉ Tinh trong phòng bệnh không ngừng chất vấn. hai người này cho đến khi hai người bọn không nói được gì. Đồng thời, bên ngoài phòng bệnh đang có một đối mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô. Tốt lâm, quả nhiên là người phụ nữ lọt vào mắt xanh của -anh. Người đàn ông bên ngoài cửa đứng nhếch miệng cười đầy ấn ý. Diệp Chỉ Tỉnh nói xong khiến hai mẹ con Ngô Lệ Lan và Mộ Doanh Doanh mặt tái mét cứng đơ. Ngô Lệ Lan thật không ngờ rằng Diệp Chi Tinh thay đổi ăn nói lại sắc bén đến vậy, cô ta có phải là người phụ nữ thấp cổ bé họng như ngày nào không? Ngay cả Mộ Doanh Doanh cũng lã lần đầu tiên thấy được sự lợi hại cửa Diệp Chỉ Tỉnh. Diệp Chỉ Tính đã làm thay đối cái nhìn thấp kém của hai người bọn họ. Bị bức vào ngõ cụt thì làm sao cô không mạnh mẽ lên được chữ. Làm sao Ngô Lệ Lan chịu được sự phản bác kich liệt như thế này, làm cho cơn giận bà ta ngày càng sôi sục hơn nữa. Chỉ cần Diệp Chỉ Tinh ký tên vào tờ đơn chuyển nhượng bốn mươi phần trầm cổ phần của Diệp Thị thì số tải sản hiện có này của Diệp CHỊ Tinh sẽ thuộc về bà ta. ‘Đây quả là một phần tài sản không nhỏ, để bắt Diệp Chi Tinh chịu thỏa hiệp thì ngay cả việc liều cái mạng giả của bà ta bà ta cũng chấp nhận. Bà ta tức giận tiến Về phía trước tóm nắm lấy tay phải của Diệp Chí Tỉnh. Ngô Lệ Lan đã chuẩn bị cưỡng bắt Diệp Chỉ Tỉnh đóng đấu, không ký tên thì lăn dấu vân tay cũng tốt. Còn Mộ Doanh Doanh ở phía bên ánh mắt tỏ rõ sự nham hiểm độc ác cũng đang tiến lại phía trước giữ chặt Diệp Chỉ Tinh. Diệp Chỉ Tinh trong chốt lát đã bị hai mẹ con, một người bên trái một người bên phải đề bẹp xuống bên giường. Cau có mặt mày đang suy tính liều mạng phản kháng lại thì bất ngỡ bị cắt ngang bởi một âm thanh mở mạnh cửa. Bên ngoài phòng bệnh đi thẳng vào vào một đám ba năm người bác sĩ mặc áo blouse trắng trực tiếp xông thắng lại phía Ngộ Lê Lan và Mộ Doanh Doanh. Vốn hai mẹ con đang trấn áp Diệp Chỉ Tinh thì ngược lại bị mấy người này khống chế “A. Các người muốn làm gì chứ!” Ngô Lệ Lan hét toáng lên trong giận dữ tìm mọi cách thoát khỏi sự khống chế. Lúc này bỗng có một bác sĩ hét lớn một tiếng. ” Giữ lấy bọn họ, viện trưởng có dặn dò rồi, đây là hai bệnh nhân tâm thần chạy vào phòng bệnh cao cấp. Bọn họ đang bị kích động mọi người chú ý đừng để lời nói của họ đánh lừa, cẩn thận không được để bọn họ chạy thoát. Thấy tình hình thay đối ngược lại Diệp Chỉ Tính không thể nhịn được cười. Ngô Lệ Lan cố vùng vẫy mặt mày nhăn nhó, Mộ Doanh Doanh cũng đang cố chống cự lại khiển phấn son trên mặt đều bị lem đi. Diệp Chỉ Tỉnh nhìn thấy vậy càng cười lớn tiếng hơn. Mấy người bác sĩ đó hành động mạnh mẽ cứng rán trấn áp làm cho Ngô Lệ Lan và Mộ Doanh Doanh không thế gào thét được gì thêm và trực tiếp khiêng bọn họ ra ngoài. Trước khi rời đi Ngõ Lệ Lan không ngừng mắng nhiếc Diệp Chỉ Tinh. ‘Con điếm này, mày đã bày những trò thối tha gì chứ, mày cứ đợi đó cho tao!” Cạch một cái, cửa phòng bị đồng chặt lại Hai người phụ nữ ồn ào đã biến khỏi căn phòng trong chốc lát. Diệp Chỉ Tinh như cảm thấy cả thế giới được. bình yên trở lại