Chương 23: Hàm ý thực sự của huyết tự chỉ thị

Hắc Sắc Hỏa Chủng
Nguồn: truyenfull.vision
Khi 12h trưa vừa đến, trò chơi trốn tìm chính thức bắt đầu. Theo đúng quy tắc, với vai trò là “quỷ” nên Tư Thần phải nhắm mắt lại, đưa lưng về phía bọn họ, đợi đếm xong thì có thể đi tìm mọi người. Bọn người Dương lâm nhiều lần nhắc nhở Tư Thần, nhất định không thể nhìn lén. Dù sao, đây là quy tắc cơ bản của trò chơi trốn tìm, nếu như hắn làm trái, cũng chẳng khác nào làm trái với quy tắc huyết tự chỉ thị của nhà trọ. Sau khi Tư Thần quay lưng đi, bốn người còn lại lập tức bung chân hướng phía dưới núi dốc sức bỏ chạy! Giờ phút này, mỗi người đều dùng đến tốc độ chạy nước rút 100m, dù sao ai cũng không biết, nếu như bị tìm thấy, thì hậu quả sẽ đáng sợ thế nào. Người chạy trốn nhanh nhất chính là Dương Lâm, thời y còn là học sinh vẫn thường hay tham gia thi môn điền kinh trong đại hội thể dục thể thao, hơn nữa thành tích đặc biệt xuất sắc, cũng từng thử tham gia thi ma-ra-tông, cộng thêm sau khi tiến vào nhà trọ, thì thường xuyên rèn luyện tốc độ chạy bộ, cho nên Tư Thần còn chưa đến đến 5, ba người kia đã không còn nhìn thấy thân ảnh của y rồi. Dương Lâm một hơi chạy gần 700m, lúc này tốc độ mới giảm dần, nhưng y cũng không hề thở dốc. Y không dám buông lỏng chút nào, vẫn như trước không ngừng quan sát chung quanh. Mặc dù nói muốn ẩn nấp, thế nhưng mà ngọn núi Hoa Nham này có chỗ để ẩn nấp sao? Cơ hồ không nhìn thấy cây cối, bụi cỏ cũng không cao, đi đến đâu cũng đều dễ gây chú ý cho người khác. Trừ phi, có thể tìm ra huyệt động. Bất quá Dương Lâm cho rằng, trốn vào bên trong huyệt động là kế sách hạ hạ. Dù sao, một khi huyệt động bị tìm ra, muốn trốn cũng trốn không thoát. Ngọn núi này mặc dù lớn, nhưng Tư Thần cũng có đến 12 tiếng để tìm kiếm mình. Cho nên y cho rằng, còn không bằng chạy loạn khắp nơi ở chân núi, mới không dễ đụng phải Tư Thần. Đồng thời y cũng vẫn chưa rõ, huyết tự chỉ thị lần này đến cùng có bẫy rập gì. Nhưng mà có thể khẳng định, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là chơi trốn tìm. Đường núi trên núi Hoa Nham cực kỳ mấp mô, cao thấp bất thường, tương đối khó đi. Mặt đất cực kỳ khô ráo, trong không khí tựa hồ một chút hơi ẩm cũng không có, thậm chí Dương Lâm còn cảm thấy mỗi lần hô hấp hình như đều có cát bay vào lỗ mũi. Cái trò chơi trốn tìm này, Dương Lâm lúc nhỏ cũng hay chơi, khi đó cũng giống bây giờ, là người ẩn nấp. Mỗi lần lựa chọn chỗ nấp, đều tương đối cẩn thận, thậm chí có thể chạy đi rất xa. Đến cuối cùng khi người khác không tìm thấy y, thì y cũng lạc đường không trở về nhà được luôn. Bởi vì đã trải qua kinh nghiệm lạc đường, nên sau lần đó y đối trò chơi trốn tìm này sinh ra cảm giác sợ hãi rất mãnh liệt, thế cho nên sau đó y không muốn chơi trò trốn tìm này nữa. Thế mà bây giờ... Rõ ràng lại muốn dùng cái trò chơi mà y chán ghét này, để chấp hành huyết tự chỉ thị. Một nơi khác, Trương Linh Phong chạy trốn cũng không thể gọi là chậm, cách đỉnh núi cũng đã khoảng năm sáu trăm mét. Chỉ là thể lực của y không bằng Dương Lâm, giờ phút này đã thở không ra hơi, từ chạy nước rút đã chuyển thành đi bộ rồi. Thế nhưng, vừa nghĩ tới bị “quỷ” tìm thấy, không biết sẽ có hậu quả thế nào, nên cũng không dám dừng lại, tiếp tục bắt đôi chân tăng tốc độ lên. Quy tắc huyết tự chỉ thị là, chỉ cần không ly khai núi Hoa Nham, thì ẩn nấp chỗ nào cũng đều được cả. Như vậy thì... Nhắm chân núi chạy xuống? Như vậy khi vừa hết thời gian, lập tức có thể ly khai. Thế nhưng mà, y lập tức bác bỏ ý tưởng này. Nếu như bị Tư Thần tìm được, thì trong tình huống không cách nào ly khai núi Hoa Nham, rõ ràng ngay cả đường chạy trốn căn bản cũng không có. Vẫn là gần chân núi tìm một chỗ thỏa đáng để ẩn nấp vậy. Mười hai tiếng, nghe thì rất ngắn, nửa ngày mà thôi. Thế nhưng mà, đối với bọn người chủ hộ này mà nói, mỗi một phút, một giây đều là thống khổ và khủng bố! Trương Linh Phong cơ hồ cứ hai ba phút lại nhìn đồng hồ một lần, tiếp theo thì ngoảnh đầu lại nhìn xem Tư Thần có đuổi theo hay không. “ Không biết tốc độ chạy của tiểu tử kia thế nào. Hắn có thể quay đầu lại nhìn trộm lộ tuyến mà chúng ta bỏ chạy không a?” Trương Linh Phong tính tình cao ngạo, cùng các chủ hộ khác quan hệ cũng không gọi là thân thiết gì, còn Tư Thần lại ở tầng tương đối cao, nên càng ít có liên hệ với y. Trong nhà trọ, người có quan hệ tương đối tốt với y, cũng chỉ có Tần Thủ Thiên đã chết. Lúc biết được cái chết của hắn, Trương Linh Phong quả thực than khóc một phen. Thế nhưng mà không có cách nào, ở trong cái nhà trọ này, mọi người đều là sống hôm nay không biết ngày mai, bất luận là đi chấp hành huyết tự chỉ thị lần thứ mấy, cũng có thể sẽ không bao giờ trở về. Sống trong tòa nhà trọ này, quả thực tương đối sợ hãi, nhưng mà qua thời gian dài, sợ hãi cũng dần dần chai sạn. Các chủ hộ bây giờ chỉ còn biết liều chết chiến đấu đến hết lần huyết tự chỉ thị thứ 10, thì mới được tự do, ly khai cái nhà trọ chết tiệt này. “ Mình tuyệt đối sẽ không chết! Mình nhất định phải còn sống ly khai nhà trọ!” Thời điểm Trương Linh Phong thầm nhủ trong lòng mình như vậy, thì đột nhiên nổi lên một trận gió. Cơn gió này thổi tới có chút quỷ dị, cuốn cát bụi dưới mặt đất bốc lên, thậm chí che mờ cả đôi mắt. Trương Linh Phong nhất thời đứng không vững, trước mắt tối sầm lại, ngã nhào xuống đất, thế là đã bị trật chân! “ Ah------------“ Trương Linh Phong vô cùng hoảng sợ, trong khi chơi trò trốn tìm mà chân lại bị trật, đó không phải chuyện đùa đâu! Y vội vàng dùng tay tận lực xoa bóp mắt cá chân, thế nhưng mà bất kể xoa thế nào, đều cảm thấy đau nhức! Nếu thế này, đừng nói là chạy, cho dù là đi bộ, thì tốc độ cũng cực chậm! Nhất thời trên trán y rịn đầy mồ hôi, y vội vàng nhìn chung quanh, trong lòng thầm khấn vái tất cả thần phật mà y biết, hy vọng Tư Thần ngàn lần vạn lần đừng tìm thấy y ngay lúc này! Sẽ không trùng hợp như vậy đâu... Ngọn núi này lớn như vậy, không có lý nào hắn lại tìm được mình nhanh như vậy... Y đứng lên, cắn răng muốn tiếp tục đi về phía trước, dù sao thì lúc này cũng quá gần đỉnh núi, cứ bước một bước là cơn đau kịch liệt lại từ chân truyền đến, thế nhưng Trương Linh Phong vẫn dốc sức liều mạng không bỏ cuộc. Thần Chấn Hưng lúc đầu muốn lái xe lên núi luôn, nhưng mà đường núi so với tưởng tượng của y lại quá nhấp nhô, nhất là có một đoạn đường phủ đầy đá vụn, nếu như miễn cưỡng lái qua đó, lốp xe nhất định sẽ bị đâm thủng, cho nên chỉ có thể đậu xe dưới chân núi. Muốn chạy cũng chỉ có thể dùng chân thôi. Kỳ thật mặc dù Lý Ẩn nói là tách ra chạy trốn sẽ tốt hơn, nhưng mà trong lòng y lại hy vọng có thể trốn cùng một người khác. Ngày bình thường hắn rất vui tính, trong nhà trọ có quan hệ rất tốt. Trong đó, thân nhất chính là Hạ Uyên. Khi từ miệng Doanh Tử Dạ biết được hắn đã chết, y cũng khổ tâm hết vài ngày. Y rất khó chấp nhận cái người đeo mắt kính, lúc nào cũng tràn đầy tự tin như Hạ Uyên, lại đơn giản chết đi như vậy. Nhưng đây chính là sự thực, bất kỳ chủ hộ nào, đều không thể đảm bảo mình sẽ sống sót. Lý Ẩn trở thành tân lầu trưởng, tuy trong lòng y cũng có thể tiếp nhận, nhưng trong tiềm thức y luôn tồn tại sự mâu thuẫn. Y cảm thấy, chỉ có Hạ Uyên mới có tài năng đảm nhiệm chức vụ lầu trưởng này, Lý Ẩn chỉ mới sống trong nhà trọ một năm mà thôi a. Đương nhiên, không thể nghi ngờ tài trí của Lý Ẩn, nhưng mà y vẫn cảm thấy nếu so với Hạ Uyên thì hắn còn thua một bậc. Hạ Uyên lúc nào cũng tràn đầy tự tin, núi Thái Sơn có sụp xuống hắn cũng không biến sắc, khích lệ rất nhiều chủ hộ tích cực đối diện huyết tự chỉ thị, còn Lý Ẩn lại không cho người ta cái cảm giác đó.