Chương 126: Quyết định của Bạch Trường Hỉ

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Điện thoại đã gác máy, lần này Bạch Trường Hỉ đau đầu thật sự. Liễu Kình Vũ tuyệt nhiên là một ngôi sao chổi, ông ta thật sự không muốn đắc tội với hắn chút nào, ông ta không muốn có kết cục như Tiết Văn Long. Tuy lần trước thoát nạn, nhưng nếu xảy ra chuyện tương tự lần nữa, ông thật sự không đủ dám chắc, ông tin rằng, may mắn không bao giờ đến lần thứ hai. Nhưng mà, khi biết người ra tay giải quyết Liễu Kình Vũ lại là bốn tên con ông cháu cha trong vụ quán trà Tàng Chuyết lần trước, Bạch Trường Hỉ không thể không suy nghĩ cẩn thận về lập trường của mình. Tuy là trong vụ quán trà Tàng Chuyết lần trước, bốn tên con ông cháu cha kia chịu thiệt, nhưng mà bởi vì đó là chuyện tương đối nhạy cảm, liên quan đến vấn đề cưỡng chế phá dỡ, đặc biệt là có khả năng đụng đến bốn tên con ông cháu cha khác mạnh hơn cả chúng. Chuyện này bọn Bao Hiểu Tinh không thể không cắn răng chịu đựng, nhưng lần này thì khác. Rất rõ ràng, lần này bốn tên đó muốn dồn Liễu Kình Vũ vào chỗ chết, nếu thành công Liễu Kình Vũ khó mà lật ngược tình thế. “Không được, xem ra mình vẫn phải duy trì lập trường trung lập, không được đắc tội với ai, bất kỳ lúc nào, tự bảo vệ mình luôn là lựa chọn đầu tiên trong chốn quan trường.” Bạch Trường Hỉ lẩm nhẩm một mình. Vậy mà, Bạch Trường Hỉ vừa mới dứt lời, điện thoại của ông ta đã rung lên. Là Bao Hiểu Tinh gọi đến. Bạch Trường Hỉ bắt máy, Bao Hiểu Tinh đi ngay vào vấn đề: - Trưởng Phòng Bạch, nghe nói ông muốn qua đó. Tốt lắm, lần này ông phải chủ trì công bằng đó, Liễu Kình Vũ có hành vi khiếm nhã với nữ phục vụ trong phòng mình, chứng cứ đầy đủ, chỉ cần Công an huyện các ông xác nhận điểm này, rất nhiều lãnh đạo trong huyện đứng lên ủng hộ, đến lúc đó Liễu Kình Vũ muốn chối tội cũng khó. Chuyện lần này không chỉ cha tôi và Chủ tịch huyện Hạ quan tâm, mà ngay cả Phó chủ tịch thành phố Mã cũng rất quan tâm, đây đúng là cơ hội tốt để lập công, hi vọng ông biết nắm bắt. Nói xong, Bao Hiểu Tinh cúp máy, y tin là Bạch Trường Hỉ đủ thông minh để hiểu y đang muốn nói gì. Lần này Bạch Trường Hỉ chán nản tột cùng. Liễu Kình Vũ gọi điện cho ông ta chắc chắn là muốn ông ta qua đó chủ trì công đạo, nhưng Bao Hiểu Tinh gọi cho ông ta rõ ràng là muốn ông ta qua đó chọc gậy bánh xe, như vậy có thể lấy lòng Phó Bí thư huyện ủy Bao Thiên Dương và Chủ tịch huyện Hạ Quang Minh. Làm sao bây giờ? Đến lúc này có còn giữ ý trung lập được nữa không? Nếu tiếp tục giữ thế trung lập, phải chăng sẽ đắc tội thế lực đằng sau bốn tên kia? Đúng là đau đớn, bản thân ông ta đường đường là một Trưởng phòng công an huyện, vậy mà chỉ một cú điện thoại của Bao Hiểu Tinh lại có thể làm khó ông ta. Lúc này, Bạch Trường Hỉ đang đấu tranh nội tâm gay gắt. Ông ta hiểu rất rõ, lần này, quyết định của ông ta rất có thể ảnh hưởng đến tiền đồ của bản thân. Đúng vào lúc này, điện thoại của ông ta lại rung lên. Lần này, là Phó bí thư huyện ủy Bao Thiên Dương gọi đến. Nhìn cú điện thoại này, sắc mặt Bạch Trường Hỉ đột nhiên điềm tĩnh lại, ông ta nhấc máy ngay lập tức, giọng điệu vô cùng lịch sự: - Chào ngài, Phó bí thư Bao, tôi là Bạch Trường Hỉ. Bao Thiên Dương điềm nhiên nói qua điện thoại: