Chương 165: Nguy cơ tài chính

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Nghe Vương Ngọc Cần nói xong, sắc mặt Liễu Kình Vũ lúc này bỗng trầm xuống. Hắn không phải kẻ ngốc, hắn biết Vương Ngọc Cần là người của Hàn Minh Cường. Điểm này, Long Tường đã sớm nói với hắn. Hơn nữa, hắn nhậm chức đã nhiều ngày như vậy rồi, Vương Ngọc Cần chưa từng chủ động đến báo cáo bất kỳ công việc nào có liên quan đến phương diện tài vụ. Nhưng hôm qua, hắn vừa mới thu lại quyền tài chính thì hôm nay Vương Ngọc Cần đã chạy đến báo cáo công việc. Hơn nữa còn đưa ra khó khăn. Việc này rất có khả năng là phản kích của Hàn Minh Cường sau khi mình thu quyền tài chính về. Thậm chí đằng sau còn ẩn giấu những âm mưu quỷ kế khác. Nhưng đối với những điều này, Liễu Kình Vũ không hề để tâm. Nếu hắn đã hạ quyết tâm thu quyền tài chính về, vậy thì hắn sớm đã chuẩn bị để ứng phó với mọi hành vi khiêu khích của Hàn Minh Cường. Bởi vì hắn biết, Hàn Minh Cường tuyệt đối không phải là kẻ dễ dàng nhận thua. Cho nên, nghe Vương Ngọc Cần nói xong, hắn nhẹ gật đầu nói: - Đồng chí Vương Ngọc Cần, tình hình cụ thể về việc này thế nào, mời đồng chí viết một bản tài liệu chi tiết, trong đó ghi rõ nguyên nhân kết quả của sự việc. Việc Phòng tài chính của đồng chí rốt cuộc gặp phải vấn đề gì, trách nhiệm ở phương diện nào. Sau bản tài liệu đó đồng chí cần ký tên. Sau khi viết xong thì nộp lại cho tôi. Đồng chí nói miệng thế này tôi không rõ là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nghe Liễu Kình Vũ dặn dò như vậy, sắc mặt Vương Ngọc Cần bỗng nặng xuống. Nhưng do thái độ dứt khoát trước đó của Liễu Kình Vũ khiến chị ta không dám làm càn như với mấy vị Trưởng phòng trước, nên chỉ có thể ngại ngùng nhìn Liễu Kình Vũ, rồi đứng dậy rời khỏi. Tuy nhiên, chưa đến một giờ đồng hồ sau, trong tay chị ta đã cầm đến một tờ giấy A4 chưa viết kín vào văn phòng của Liễu Kình Vũ, sau đó đặt lên bàn hắn, trầm giọng nói: - Trưởng phòng Liễu, tài liệu tôi đã viết xong rồi, mời ngài xem qua. Liễu Kình Vũ cầm bản tài liệu xem tỉ mỉ, sau đó đưa lại cho Vương Ngọc Cần, lạnh giọng nói: - Đồng chí Vương Ngọc Cần, đồng chí không phải là người mới làm trong ngành này đúng chứ. Sao đến tài liệu căn bản mà cũng không biết viết thế này. Đồng chí nhìn xem trên trang giấy có tổng cộng bao nhiêu chữ, đến ba trăm chữ chưa? Trong bản tài liệu này, đồng chí đã giải thích rõ ràng nguyên nhân hậu quả của sự việc chưa? Rốt cuộc là trách nhiệm của ai, đồng chí đã phân tích ra chưa? Còn nữa, tôi nhớ lúc trước tôi đã từng nhắc nhở đồng chí rằng, đồng chí phải ký tên trên đó, nhưng tên trên bản tài liệu này lại là bản in. Lẽ nào đồng chí không hiểu lời tôi nói sao? Là không hiểu lời tôi nói hay năng lực tiếp nhận của đồng chí kém? Đồng chí hãy cầm về sửa lại, sau khi sửa xong giao cho Chánh văn phòng Long Tường duyệt trước. Sau khi Long Tường ký tên đồng ý rồi giao cho tôi. Tôi không có thời gian để xét duyệt văn kiện kiểu này. Nói xong, Liễu Kình Vũ cúi đầu tiếp tục phê duyệt các văn kiện khác. Nghe Liễu Kình Vũ nói xong, Vương Ngọc Cần tức đến mức trợn mắt nhướn mày, như muốn phát tác tại trận cho hả giận. Người phụ nữ này là nhân vật đanh đá, chua ngoa có tiếng. Rất nhiều Phó phòng trong Phòng quản lý đô thị đều sợ chị ta. Tuy nhiên, lúc này Liễu Kình Vũ lại chau mày, ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn chị ta, giọng điệu lạnh như băng: - Sao, đồng chí có ý kiến gì sao? Lúc này, Vương Ngọc Cần mới sực nhớ ra rằng vị Trưởng phòng này là người đến Chủ tịch huyện Tiết Văn Long cũng dám đánh, tốt nhất không nên làm om sòm trước mặt hắn, nếu không hắn thật sự sẽ đem mình ra dạy dỗ một trận thì đen đủi rồi. Cho nên, chị ta vội vàng khoát tay, cầm tờ giấy rời khỏi văn phòng.