Chương 169: Chơi không khoan nhượng

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Liễu Kình Vũ sau khi nghe được những lời nói của Vương Ngọc Cần, không khỏi lộ ra một tia cười lạnh. Lúc này, Vương Thành đứng bên cạnh càng ai oán hơn, trong lòng tự nhủ: “Em ơi là em, lần nay em mang đến cho anh trai này một phiền toái lớn rồi”. Sau khi Vương Ngọc Cần nói xong, Liễu Kình Vũ lạnh giọng nói: - Ồ, tôi gọi điện chính là để thông báo cho đồng chí một tiếng. Hiện tại tiền đã về đến tài khoản của Phòng tài vụ rồi, đồng chí kiểm tra một chút rồi báo cáo lại cho tôi. - Cái gì? Tiền đã về? Không thể nào. Vương Ngọc Cần lập tức theo bản năng nói một câu. Liễu Kình Vũ lạnh lùng cười: - Bảo đồng chí kiểm tra thì đồng chí cứ kiểm tra. Sao? Chẳng lẽ còn để tôi phải tự mình kiểm tra sao? - Không cần, không cần, tôi sẽ lập tức kiểm tra. Nghe thấy giọng điệu Liễu Kình Vũ có vẻ không vui, Vương Ngọc Cần vội vàng tỏ thái độ. Rất nhanh, Vương Ngọc Cần mở máy tính ra nhìn một chút, xác định khoản tiền đúng là đã được chuyển vào, sắc mặt liền trắng bệch, trong lòng tràn đầy nghi ngờ. Bởi vì chị ta vô cùng rõ ràng, chuyện này nếu anh trai mình không gật đầu thì tuyệt đối không có khả năng hoàn thành. Mình đã nói với anh trai rồi, theo lý thuyết thì anh trai không thể không giúp mình. Cho nên, hiện tại chị ta đang muốn gọi điện thoại cho Vương Thành. Lúc này, thanh âm của Liễu Kình Vũ lại từ trong điện thoại truyền ra: - Tiền rốt cuộc đã đến chưa? Vương Ngọc Cần vội vàng nói: - Đến rồi, đến rồi. Liễu Kình Vũ gật gật đầu: - Được, thế thì tốt. Về sau đồng chí đừng làm phiền tôi về chuyện này nữa. À, đúng rồi, tôi nhắc lại cho đồng chí, bao gồm cả khoản tiền này, tất cả các khoản chi quan trọng nếu không có chữ ký của tôi thì tuyệt đối không được chi. Nếu xảy ra vấn đề gì thì đồng chí tự gánh vác hậu quả. Nói xong, Liễu Kình Vũ trực tiếp cúp điện thoại. Giờ phút này, Vương Ngọc Cần nghe trong điện thoại truyền đến tiếng tút tút tút không ngừng, tâm trạng đắc ý lúc trước đã hoàn toàn tan biến rồi. Tuy nhiên Vương Ngọc Cần cũng không phải đồ ngốc, sau giây phút kinh ngạc, chị ta lấy điện thoại di động ra gọi cho Hàn Minh Cường, nói cho y biết tình hình. Sau đó lập tức gọi đến cho anh trai Vương Thành của mình. Giờ phút này, Vương Thành chính là đang cầu nguyện trong lòng Liễu Kình Vũ nhanh chóng rời khỏi. Y cảm giác Liễu Kình Vũ như một quả bom hẹn giờ, thả ở bên cạnh thực sự là rất không an toàn. Vừa lúc đó, điện thoại của Vương Ngọc Cần gọi tới, Vương Thành vừa thấy vội vàng tắt điện thoại. Y chỉ sợ nếu nghe điện thoại thì Liễu Kình Vũ sẽ biết mối quan hệ giữa mình và Vương Ngọc Cần, sẽ tìm đến mình tính sổ. Y bây giờ chỉ một lòng một dạ muốn tiễn bước ôn thần Liễu Kình Vũ này. Nhưng mà lúc này Liễu Kình Vũ lại cố tình ngồi ở trong phòng làm việc của y, nhắm mắt dưỡng thần. Lần này, Vương Thành có chút khổ sở rồi, tâm tình vừa mới được thả lỏng lại căng lên như dây đàn, nơm nớp đến trước mặt Liễu Kình Vũ, khom người nói: - Trưởng phòng Liễu, ngài xem còn chỗ nào chưa hài lòng? Lúc này, Liễu Kình Vũ chậm rãi mở to mắt, dùng sức vỗ trán, đứng dậy nắm lấy tay Vương Thành, nói: - Ai da, đồng chí Vương Thành, thật là ngại quá, vừa rồi tôi gọi nhầm số. Cuộc điện thoại kia không phải là Mạnh Hoan nhận đâu, là một người bạn của tôi nhận đấy. Anh ta thích nhất là trêu đùa tôi, thực không ngờ chuyện này anh ta cũng đùa giỡn rồi. Đồng chí Vương Thành, về phần Ủy ban kỷ luật thì anh ngàn vạn lần không nên để bụng, chỉ là nói đùa thôi mà. Vô cùng cảm ơn anh đã trả lại tiền cho Phòng quản lý đô thị chúng tôi. Anh thực sự là một người tốt, người tốt. Nói xong, Liễu Kình Vũ hướng Vương Thành giơ ngón tay cái lên, sau đó buông tay ra, cất bước đi ra ngoài, vừa đi còn vừa khen Vương Thành: - Phó phòng Vương thật sự là một người tốt. Long Tường theo sát phía sau đi ra. Nhìn bóng lưng Liễu Kình Vũ cất bước đi ra khỏi cửa phòng, nét mặt của Vương Thành lập tức liền ngây dại. Qua một lúc lâu sau, Vương Thành mới hét lên một tiếng quái dị: - Liễu Kình Vũ, tổ sư nhà mày, con mẹ mày dám chơi tao sao, tao không để yên cho mày. Giờ này khắc này, Vương Thành lấy tay vuốt khuôn mặt đã sưng lên của mình, tức giận đến hộc máu. Hiện tại y chỉ hận không một cước đá chết Liễu Kình Vũ. Y rất hận Liễu Kình Vũ, hận đến thấu xương rồi. Y thật không ngờ Liễu Kình Vũ đã đùa giỡn với mình, khiến cho mình mất hết thể diện trước mặt Long Tường, hơn nữa còn chuyển tiền về cho Phòng quản lý đô thị rồi. Lúc này đây chính mình quả thực quá mất mặt. Còn lúc này, Long Tường vừa đi cùng Liễu Kình Vũ ra ngoài vừa bật ngón cái lên với Liễu Kình Vũ: - Trưởng phòng, lần này quả thực là phục anh sát đất. Không cần sử dụng bạo lực cũng không cần phải biếu xén một đồng nào, chỉ gọi nhầm một cuộc điện thoại mà tiền đã lấy được từ chỗ Vương Thành rồi. Quả thực là lợi hại, Long Tường tôi rất khâm phục. Liễu Kình Vũ cười ha hả, nói: - Long Tường, chẳng lẽ anh cho rằng tôi thật sự gọi nhầm số? Long Tường sửng sốt: - Không đúng vậy sao? Liễu Kình Vũ cười nói: - Đương nhiên không phải. Tôi đích xác đã gọi cho Mạnh Hoan. Mạnh Hoan cũng đích xác là con trai của Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thành phố Mạnh Vĩ Thành. Mà Dương Kiếm Thịnh cũng đích xác là cấp dưới cũ của Mạnh Vĩ Thành. Tôi sở dĩ nói với Vương Thành là gọi nhầm số, bất quá cũng là đùa giỡn y mà tôi. Y dám chơi tôi thì tôi cũng chơi y không khoan nhượng. Người như y lăn lộn trong quan trường cũng không phải là cái phúc của dân. Nghe Liễu Kình Vũ nói xong, Long Tường lập tức mở to hai mắt nhìn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ. Gã mặc dù biết Liễu Kình Vũ hết sức lợi hại, nhưng thật không ngờ Liễu Kình Vũ lại có thể liên tiếp đặt bẫy Vương Thành như vậy. Hơn nữa Long Tường có một dự cảm, chỉ e lần này Liễu Kình Vũ sẽ không bỏ qua cho Vương Thành. Cho nên gã có chút chần chừ mà hỏi: - Trưởng phòng, chẳng lẽ đây cũng là để chuẩn bị cho sau này? Liễu Kình Vũ nhẹ nhàng gật đầu: