Chương 230: Tình thế ác liệt

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Từ tỉnh Bạch Vân đến tỉnh Hà Tây, sau khi trải qua mấy tiếng đồng hồ ngồi xe lửa, rốt cuộc đến tận tối hôm đó mới đến được thành phố Nam Bình của tỉnh Hà Tây. Sau khi mọi người đã bố trí ổn thỏa chỗ ở, Liễu Kình Vũ dẫn theo Tần Duệ Tiệp, Chu Khôn Hoa, Thiệu Lệ Hoa của Phòng Xúc tiến đầu tư cùng với ba nhân viên công tác, cả thảy sáu người cùng đi ăn. Hắn cười nói: - Các vị, cả chặng đường dài, mọi người đều đã vô cùng vất vả. Thành phố Nam Bình này cũng được coi như quê hương thứ hai của tôi. Tôi đã ở đây trong vài năm, cho nên đối với nơi này cũng tương đối quen thuộc. Vì vậy hôm nay tôi làm chủ, xin được mời mọi người ăn một bữa thịnh soạn. Sau khi ăn uống no say, chúng ta về khách sạn thoải mái ngủ một giấc, ngày mai chính thức chuẩn bị chiến đấu với Hội nghị giao lưu ngày kia. Mọi người lập tức sôi nổi hẳn lên. Bình thường nếu không phải trong trường hợp công việc chính thức, mấy người của Phòng Xúc tiến đầu tư này luôn sẵn lòng ủng hộ Liễu Kình Vũ. Bởi vì hắn không hề giống một số lãnh đạo trẻ tuổi luôn sa sầm mặt kia. Chỉ cần không dính đến công tác, Liễu Kình Vũ có thể dễ dàng hòa nhập với tất cả mọi người, nói nói cười cười. Đặc biệt là ba nhân viên công tác cùng đến đây là Triệu Vĩ Kiệt, Lý Hiểu Hà và Hải Mã Đình. Do tuổi tác không khác Liễu Kình Vũ là bao, trên xe lửa bốn người cùng nhau đánh bài suốt dọc đường đi. Trong khi bốn người cùng đánh bài, liền nhanh chóng không còn cảm giác gò bó do sự cách biệt về chức vị nữa. Hiện tại, Liễu Kình Vũ tuyên bố mời khách, cao hứng nhất chính là ba người bọn họ. Còn Trưởng phòng Xúc tiến đầu tư Tần Duệ Tiệp và hai Phó phòng Chu Khôn Hoa và Thiệu Lệ Hoa đương nhiên cũng sẽ không cự tuyệt. Dưới sự dẫn đường của Liễu Kình Vũ, bọn họ sau khi bảy người cùng nhau rời khỏi khách sạn, đến thẳng nhà hàng Tần Hải cách đó không đến 500 mét. Nhà hàng Tần Hải là một trong những nhà hàng hạng sang. Món ăn đặc sắc nhất nơi đây tất nhiên phải nói đến đồ hải sản Bảo Định ngon tuyệt. Nói đến đồ hải sản, chủng loại vô cùng nhiều, giá cả cũng rất hợp lý. Năm đó, khi còn nhỏ, Liễu Kình Vũ thanh tu ở quê nhà Hà Tây, cứ hai tháng một lần, mẹ hắn, Liễu Mị Yên sẽ dẫn hắn tới nơi này cải thiện bữa ăn một chút. Hơn nữa, sau này, khi Liễu Kình Vũ học đại học, hàng năm đều dành thời gian về thăm chốn cũ một chút. Mà điều thực sự khiến Liễu Kình Vũ lưu luyến nơi này đó là, nhiều năm qua, đầu bếp ở đây vẫn giữ nguyên, không thay người. Hương vị món ăn vẫn luôn là vị kinh điển đó, ăn mãi mà không chán. Khi mấy người Liễu Kình Vũ đi vào nhà hàng Tần Hải, một nhân viên phục vụ mặc sườn xám nhìn thấy bảy người Liễu Kình Vũ bọn họ, liền cười nói: - Các vị, hiện tại các phòng riêng của cả ba tầng nhà hàng chúng tôi đều đã được đặt trước, hay là tôi giúp ngài tìm một bàn trong đại sảnh nhé. Liễu Kình Vũ cười nói: - Không cần ở đại sảnh, chúng tôi đến phòng 1101. Nghe Liễu Kình Vũ nhắc tới phòng 1101, nhân viên phục vụ nhất thời sửng sốt, liền cười khổ nói: - Vị tiên sinh này, rất xin lỗi, phòng 1101 là phòng chúng tôi chỉ giữ cho một vị khách vĩnh cửu, không bao giờ mở cho khách ngoài ạ. Liễu Kình Vũ cười nói: