Phản pháo.
Tiếp tục phản pháo.
Lúc ấy, tất cả nhưng người có mặt tại cuộc họp đều bị sự kiêu ngạo và cứng rắn của Liễu Kình Vũ lấn át.
Anh bạn này cũng quá kiêu ngạo rồi, còn dám phản pháo Chủ tịch Lý hết lần này tới lần khác, đầu óc hắn có phải không được tỉnh táo hay không? Lẽ nào hắn không biết, hậu quả khi khiến một Chủ tịch thành phố ghi hận là như thế nào hay sao?
Lúc ấy, ngay cả Lục Chấn Phong cũng bắt đầu thầm phục Liễu Kình Vũ rồi, trong lòng Lục Chấn Phong thầm nhủ: “Liễu Kình Vũ, mày thật cứng đầu, như mày mà còn muốn lăn lộn trên quan trường thì chẳng khác nào đi tìm đường chết, sớm muộn gì cũng sẽ chết rất thê thảm”.
Liễu Kình Vũ là người thông minh, ánh mắt hắn quét qua một lượt phòng họp, liền nhận ra suy nghĩ sau biểu hiện bên ngoài của mọi người, trong lòng cũng đang cười thầm: “Hừ, cho dù mình không phản bác lại Lý Đức Lâm thì ông ta cũng sẽ tìm cách trừng trị mình. Hơn nữa, hôm nay khi mình thậm chí đã đưa ra hợp đồng dự bị rồi mà Lý Đức Lâm vẫn không hề do dự giao quyền chủ đạo trong hạng mục này cho Lục Chấn Phong, điều này cho thấy Lý Đức Lâm chắc chắn có thành kiến đối với mình.
Nếu đã vậy, nếu như mình càng tỏ ra yếu kém trước mặt Lý Đức Lâm, Lý Đức Lâm sẽ càng được nước lấn tới, càng ức hiếp mình. Với tình hình này, mình chỉ có mạnh mẽ phản bác lại, nhân cơ hội trước mặt mọi người, công bằng giành lấy lợi ích chính đáng của mình, tuyệt đối không thể có bất cứ sự thỏa hiệp nào cả”.
Nhiều khi, khi người ta nhìn nhận một vấn đề nào đó, thường sẽ xuất phát từ quan niệm chủ quan, từ lợi ích đơn giản bên ngoài để phán đoán sự việc. Những lúc ấy, điều mà họ có thể thấy được luôn chỉ là những thứ mang tính biểu tượng. Nếu như những người này có thể thay đổi vị trí để nhìn nhận sự việc thì có lẽ sẽ phát hiện ra rất nhiều điều mới mẻ.