Liễu Kình Vũ nói xong, tất cả mọi người đột nhiên im bặt, nhất là Tiết Văn Long và Thạch Chấn Cường, lúc này nội tâm bọn họ cũng đang tính toán, đang nghĩ cách xem làm thế nào để phản bác lại Liễu Kình Vũ. Vậy mà Hạ Chính Đức lại lộ ra vẻ hài lòng, nhìn về phía Liễu Kình Vũ, ánh nhìn ẩn chứa sự thích thú. Tuy trong lòng ông ta vẫn có chút bất mãn khi Liễu Kình Vũ tự tiện quyết định, nhưng chung quy vẫn là vì dân, điều này khiến ông rất vừa ý. Nói thật, khi Phác Tái Hưng nói ra yêu cầu đầu tiên, Hạ Chính Đức đã có suy nghĩ đập y một trận, nhưng thân là Bí thư Huyện ủy, tố chất tâm lý và tu dưỡng bản thân khiến ông ta không thể làm như vậy. Tuy nhiên, ông ta rất bất mãn khi Phác Tái Hưng ỷ mình là nhà đầu tư, nhắm vào tâm lý lo lắng của huyện Cảnh Sơn và thị trấn Quan Sơn trong việc phát triển khu du lịch núi Thúy Bình mà thừa nước đục thả câu. Nhất là sau khi Phác Tái Hưng đưa ra điều kiện đầu tiên, y liên tục đưa ta các điều kiện hà khắc hơn, rõ ràng là lòng tham không đáy, và Liễu Kình Vũ đã nói trúng tim đen của y.
Lúc này, Tiết Văn Long ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói:
– Liễu Kình Vũ, có phải cậu cho là chỉ có mình cậu mới suy nghĩ cho nhân dân, mong mang lại lợi ích cho nhân dân, có phải cậu cho là ngoài cậu ra, những người khác đều bị bệnh thành tích? Nếu như cậu thật sự nghĩ như vậy, đúng là hết thuốc chữa. Tôi có thể nói rõ cho cậu biết, huyện chúng tôi từng mời chuyên gia đến để tính toán xem, nếu như dự án khu du lịch núi Thúy Bình được đưa vào khai thác thì sẽ đem lại bao nhiêu lợi ích cho thị trấn Quan Sơn và huyện Cảnh Lâm, mà khoản ích lợi này chắc chắn lớn gấp nhiều lần nếu đem so với thu nhập từ thuế. Vả lại nếu khu du lịch này được đưa vào khai thác, người dân ở thị trấn Quan Sơn các cậu mới là người được lợi nhất. Đến lúc đó, kinh doanh nhà nghỉ, ẩm thực và mở các cửa hàng đồ lưu niệm và các dịch vụ khác cũng khiến nhân dân thị trấn Quan Sơn thu được lợi nhuận không nhỏ. Hơn nữa tất cả chúng ta đều nhận thấy rằng, tổng giám đốc Phác Tái Hưng thật sự muốn đầu tư khai thác núi Thúy Bình, nhưng hành động lỗ mãng của cậu đã phá hỏng cơ hội hiếm có này. Huống hồ, đối phương rõ ràng đang rao giá trên trời, chúng ta cũng có thể trả giá dưới đất, sao cậu lại mất lịch sự đuổi thẳng người ta như vậy chứ, cậu đúng là “thành sự không đủ, bại sự có thừa mà”.
Tiết Văn Long vừa dứt lời, Liễu Kình Vũ lập tức đáp trả:
– Chủ tịch huyện Tiết, nghe ông nói năng đâu ra đó, tôi cũng muốn hỏi ông, trước đây tôi không còn bất kỳ hy vọng gì, ngày nào cũng chạy lên núi Thúy Bình rồi lên mạng đưa thông tin để thu hút sự chú ý, tại sao ông và Bí thư Thạch không lên tiếng? Không làm tròn chức trách! Tôi nói không sai chứ, giờ ông thấy doanh nghiệp đầu tư bị tôi chọc tức bỏ về thì ông có thể tùy tiện chỉ trích tôi sao? Chủ tịch huyện Tiết, ông lại sai rồi, ông đừng tưởng Liễu Kình Vũ tôi trẻ người non dạ, tôi không muốn đàm phán với họ, nói cho ông biết, tôi mong dự án này thành công hơn bất kỳ ai. Thế nhưng, Chủ tịch huyện Tiết, mong ông nhớ cho kĩ, cơm phải ăn từng miếng một, đừng gấp gáp, cũng đừng vồn vã. Sở dĩ hôm nay tôi từ chối thẳng thừng điều kiện của Phác Tái Hưng, bởi vì tôi biết ông ta hét giá trên trời. Nếu chúng ta kì kèo với ông ta, vậy thì chúng ta đã rơi vào cái bẫy do ông ta sắp đặt, bởi vì nếu phải kì kèo trả giá, chúng ta buộc phải đi theo những quy định do ông ta đặt ra, như vậy thì quá bị động, vả lại nếu đi theo con đường ông ta đã vạch sẵn, cho dù cuối cùng đàm phán thành công, tạo nên thành tích, nhưng tổn thất thật sự chính là thu nhập tài chính của Huyện và Thị trấn, là lợi ích gắn với toàn thể nhân dân. Không lẽ lãnh đạo chúng ta vì thành tích mà hy sinh lợi ích của quốc gia và nhân dân sao? Nói thật, chủ tịch huyện Tiết, không cần thiết phải làm vậy đâu. Chúng ta còn nhiều cách khác để đàm phán với tập đoàn Vũ Thiên.
Tiết Văn Long lập tức ngắt lời Liễu Kình Vũ, lạnh lùng nói:
- Vậy nếu tập đoàn Vũ Thiên không tiếp tục đàm phán với chúng ta nữa thì sao?
Liễu Kình Vũ không hề do dự nói: