Chương 81: Liên kết bốn phương

Mộng Nhập Hồng Hoang
Nguồn: truyenfull.vision
Ngay trong lúc đám người Ngưu Kiến Quốc thẩm vấn Liễu Kình Vũ. Tại thành phố Yến Kinh, trong một tòa biệt thự được canh gác cẩn mật. Trang viện số Sáu. Lưu Phi, cha của Liễu Kình Vũ (Liễu Kình Vũ mang họ mẹ, mẹ của hắn là Liễu Mi Yên) lẳng lặng ngồi trên ghế sô pha. Ở bên cạnh Lưu Phi là vài vị cán bộ tham mưu cao cấp ngồi vây quanh ở hai bên ông ta. Những người này gồm có Hắc Tử vừa mới thăng chức làm Tổng tham mưu trưởng, Cố vấn chính trị cao cấp Gia Cát Phong, Cố vấn tài chính cấp cao Tôn Quảng Diệu, còn có vị lãnh đạo mập mạp Lưu Ưng vừa mới thăng chức làm Bộ trưởng bộ Công an, là bạn thời đại học của Lưu Phi, Hồng Khắc - Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn hệ thống thông tin lớn nhất Trung Hoa, Chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất Trung Hoa - Hàn Như Siêu, cũng chính là cha của tiểu ma nữ đánh lén Hàn Hương Di. Mọi người nói chuyện cũng đã được một thời gian rồi. Lúc trước Hàn Như Siêu đang thuật lại một chút tình hình của Liễu Kình Vũ ở thành phố Thương Sơn. Thứ nhất là thuật lại chuyện Liễu Kình Vũ gấp rút tiếp viện tiểu ma nữ Hàn Hương Di, thuật lại sự tình Liễu Kình Vũ cứu Hàn Hương Di từ tay đám người của Đổng Thiên Bá. Mọi người sau khi nghe xong tất cả đều vừa lòng gật đầu. Đợi Hàn Như Siêu nói xong, Gia Cát Phong nhìn về phía Lưu Phi trầm giọng nói: - Lão Lưu à, tôi vừa mới nhận được tin tức, thằng nhóc Liễu Kình Vũ này ở bên huyện Cảnh Lâm vì bảo vệ lợi ích của dân chúng mà đấu tranh rất gay gắt với bộ máy lãnh đạo địa phương. Nhất là sau khi nó mời được tập đoàn đầu tư Tiên Phong đến đầu tư, khai thác khu du lịch núi Thúy Bình, bộ máy lãnh đạo địa phương vì tranh giành lợi ích kinh tế và lợi ích chính trị mà mưu kế gì cũng đã sử dụng ra hết. Bây giờ Liễu Kình Vũ vì bảo vệ lợi ích của dân chúng mà bị đối phương hãm hại, bị bên Ủy ban kỷ Luật mang đi rồi. Anh xem có cần tìm người của tỉnh Bạch Vân qua hỏi một chút không? Lưu Phi nhướn mày, thanh âm bình tĩnh nói: - Không cần hỏi, nếu như ngay cả một chút thủ đoạn nhỏ nhoi như vậy của đối phương mà thằng nhóc cũng không đối phó được, vậy nó còn có thể lăn lộn trong trốn quan trường hay sao. Rất nhiều người cho rằng làm quan vì dân làm chủ rất dễ dàng. Trên thực tế, những người làm quan ai mà lại không muốn vì dân làm chủ, nhưng việc này nói ra thì dễ mà làm thì lại không hề dễ chút nào. Bởi vì có nhiều lúc, địa phương có lợi ích liền có người nhòm ngó, thậm chí có lúc có cả quan viên nhòm ngó. Muốn vì dân chúng làm chủ, vì dân chúng mà tranh giành lợi ích, nhất định phải thích ứng được với các loại hình thức tranh đấu. Trước tiên cứ để cho thằng nhóc rèn luyện cho tốt đã. Nghe Lưu Phi nói như vậy, Gia Cát Phong cũng không nói gì nữa. Ông ta biết rằng, thực ra trong lòng vị lão đại này của mình, Liễu Kinh Vũ là bảo bối cực kỳ quý báu. Ông ta tận mắt nhìn thấy năm đó lúc Liễu Kình Vũ còn nhỏ, Lưu Phi thân là quan chức cấp cao của Đảng, vì để cho Liễu Kình Vũ vui vẻ, lại làm ngựa cho Liễu Kình Vũ chơi cưỡi ngựa. Chỉ có điều Liễu Kình Vũ dần dần trưởng thành, loại tình thương cha con này của Lưu Phi đối với Liễu Kình Vũ cũng dần trở nên cụ thể hơn, đối với Liễu Kình Vũ yêu cầu cũng ngày càng cao hơn. Người làm cha nào mà không thương con cái, thế nhưng Lưu Phi lại hết lần này tới lần khác để cho Liễu Kình Vũ tự mình giải quyết vấn đề khó khăn của bản thân, làm việc này cần phải có bao nhiêu quyết tâm đây! Kỳ thật, Lưu Phi nếu như muốn giải quyết khó khăn của Liễu Kình Vũ, chỉ là vấn đề của một lời nói, thế nhưng ông ta một câu cũng không chịu nhiều lời. Lão đại vì muốn cho Liễu Kình Vũ mau chóng trưởng thành có thể nói là quá hao tổn tâm huyết rồi. Sau đó, các vị anh em lại mỗi người nói một chút chuyện gần đây. Nội dung sự việc đều liên quan tới các lĩnh vực tương đối quan trọng, khiến cho mặt tin tức của Lưu Phi càng thêm mở rộng. Lưu Phi bây giờ tuy quyền cao chức trọng nhưng trong lòng ông vẫn là dân chúng. Ông mỗi tuần đều giành thời gian cùng các anh em tụ tập, để có được một số thông tin gắn bó mật thiết với dân chúng trong một số lĩnh vực từ miệng của bọn họ. Bởi vì thời gian này ông đang tiến hành một số quyết sách, nếu như có thể thâm nhập càng sâu thực tế thì càng cân nhắc được lợi ích thiết thân của người dân. Lúc mọi người sắp tan họp, Lưu Phi dặn dò Gia Cát Phong một câu: - Gia Cát Phong, tuy rằng chúng ta không nhúng tay vào việc của Liễu Kình Vũ, nhưng nó ở bên đó có bất cứ chuyện gì phải kịp thời nói cho tôi biết, để cho tôi còn biết đường. Gia Cát Phong gật đầu.