Chương 281
: Hoàng Đại Tiên
Thuận phong nhĩ của tôi nghe được rất xa
Xung quanh tối đen, ánh sáng từ đèn pin chỉ có thể chiếu sáng bốn, năm mét
Tiếng động quỷ dị ấy xuyên thẳng đến đáy lòng, tôi cảm thấy vô cùng căng thẳng, sợ hãi
“Tiên nữ, rễ cây đã bị chúng ta đốt rồi, dây mây không còn rễ không phải đều chết hết rồi à? Sao còn động đậy được?”Tiên nữ Thanh Thủy nói: “Rễ cây mà các ngươi đốt không phải là rễ chính, rễ chính không thể nào dễ phát hiện như thế”
“Ý ta không phải bản thân dây mây đang chuyển động, mà là thứ gì đó chạm vào dây mây phát ra tiếng động”
Trước đây, Mộc Dịch cũng đã nói rễ cây chúng tôi đào lên được không phải là rễ chính
Tiên nữ Thanh Thủy nói: “Không sai, tiếp tục tìm kiếm
Có ta ở đây, ngươi không cần sợ gì cả”
Có câu nói này của tiên nữ Thanh Thủy, tôi vô cùng yên tâm
Tôi cẩn thận đi men theo hướng âm thanh truyền ra, vừa đi vừa gọi Mộc Dịch
“Pháp sư Mộc!”“Pháp sư Mộc!”Trong hang động trống trải vang lên từng đợt tiếng vọng
Mộc Dịch không trả lời tôi
Tôi càng đi tới phía trước, càng cảm thấy hồi hộp
Hoàn cảnh nơi đây cực kì quỷ dị, tựa như đang nuốt mất ánh sáng của đèn pin
Đi được hai mươi mét, dưới chân tôi đột nhiên vướng phải thứ gì, thứ đó lăn sang một bên
Tôi ngạc nhiên, cầm đèn pin soi tới
“Á!”Tôi kêu lên một tiếng, đèn pin quét xuống mặt đất, nhìn theo đường sáng ấy thì thấy một cái xương sọ màu trắng
Đó là một cái đầu lâu, hốc mắt đen sì giống như đang nhìn chằm chằm vào tôi!Tôi sợ đến mức lùi về sau mấy bước, khí lạnh liên tục truyền từ gan bàn chân lên tới não
Tiên nữ Thanh Thủy nói : “Một cái đầu lâu thôi, có gì mà sợ?”“Tôi không sợ được sao?”, tôi thở hổn hển, nói: “Ở đây giơ tay ra không thấy năm ngón, chỗ nào cũng quỷ dị đáng sợ, nhìn thấy đầu sọ mà không sợ được à?”“Lần đầu tiên tôi nhìn thấy sọ người chết đấy”
Tiên nữ Thanh Thủy nói: “Cũng phải, thấy nhiều rồi sẽ không sợ nữa”
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, tiếp tục đi về phía trước, lại nhìn thấy một số xương trắng gãy rời, xương chân, xương sườn hoàn chỉnh nằm xiêu vẹo trên mặt đất
Dây mây xung quanh càng lúc càng nhiều, càng lúc càng thấp, thậm chí có cái còn ngáng đường tôi
Tôi gạt dây mây sang một bên, tiếp tục đi tới, kiểm tra kĩ càng hoàn cảnh xung quanh
Hang động này rộng khoảng ba mươi mét đến bốn mươi mét, cao hơn hai mươi mét, vô cùng sâu
Sột soạt…Cách đây hơn hai mươi mét truyền tới loạt tiếng sột soạt, tôi cảm giác như trong bóng tối có đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm!“Pháp sư Mộc, là cô sao?”“Mộc Dịch!”Tôi gọi mấy tiếng, Mộc Dịch không trả lời tôi
Tôi càng lúc càng thấy căng thẳng
“Có thứ gì đó!”, tiên nữ Thanh Thủy đột nhiên lên tiếng: “Hướng bốn giờ, cẩn thận!”Tiên nữ Thanh Thủy vừa dứt lời, ở hướng bốn giờ từng hàng dây mây lay động, âm thanh sột soạt truyền vào tận đáy lòng, nhanh chóng tiến gần về phía tôi!Trong bóng tối, tôi vung cây thép trong tay đánh về hướng bốn giờ trên đỉnh đầu
Thứ gì đó bị tôi đánh bay ra, truyền tới tiếng hét đau đớn, giống như tiếng chó kêu rên khi bị chủ đánh
Đó là thứ gì?Nơi này là huyệt mộ kín, sao lại có động vật?Là chó sao?Lẽ nào đó chính là ma quỷ?Da đầu tôi tê rần
Tiếng kêu nhanh chóng im bặt, tiếng dây mây lay động cũng đi xa dần
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, sau lưng lại đột nhiên truyền đến tiếng thở!Tôi vung cây thép trong tay theo bản năng
Một luồng sáng chói mắt chiếu vào tôi, tôi lập tức giảm lực, chợt một bàn tay cầm lấy đầu cây thép
Người đứng sau lưng tôi là Mộc Dịch
Mộc Dịch dùng sức rất khỏe, cứng rắn nắm được cây thép mà tôi đang quất xuống
Mặc dù tôi đã kịp thời giảm lực, nhưng vẫn có một phần ba sức mạnh quất xuống, thế mà Mộc Dịch lại bắt được trực tiếp
Mộc Dịch thả cây thép ra, nhìn tôi với vẻ mặt quái dị, hỏi: “Trương Sơn Thành, sao anh lại ở đây?”Tôi thở phào một hơi, nói: “Mộc Dịch, cuối cùng cũng tìm thấy cô rồi”
“Tôi đợi ở bên trên nửa tiếng đồng hồ mà cô còn chưa lên, tôi tưởng cô xảy ra chuyện gì nên xuống đây xem sao”
Sắc mặt Mộc Dịch hơi lạnh lùng, nói: “Tôi có thể xảy ra chuyện gì được? Tôi đã bảo anh đừng có xuống đây, ai mượn anh xuống thế?”“Nếu anh xuống đây xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?”Tôi nhíu mày, nói: “Tôi xuống đây không phải vì lo cho cô sao?”
