Chương 62. Ăn hiếp

Su Cam
Nguồn: tamlinh247.org
"Đứng lên hết... Đi vào ăn cơm!" Tiểu Uyên giật mình, vội nhảy phốc xuống sofa. Để né cơn thịnh nộ của ba, con bé còn vòng qua hướng khác mà chạy vào nhà bếp tìm bà Tô cứu mạng. Diệp Thành nhìn Tiểu Uyên chạy biến vào bếp, không nhịn được bật cười thành tiếng. Quay sang Lâm Hi Nghiên, anh bị dọa cho giật thót mình, luýnh huýnh cả tay chân. "Sao thế?" anh hỏi, nhưng chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói nghẹn ngào, tủi thân của Lâm Hi Nghiên cắt ngang: "Anh nạt em." Đôi mắt Lâm Hi Nghiên đỏ hoe, như lưu giữ một tầng sương mỏng nhìn chằm chằm Diệp Thành. Bộ dạng cô lúc này vừa ấm ức và đáng thương khiến trái tim anh như mềm nhũn ra. Diệp Thành thở dài một hơi... Thật sự hết cách với em! Anh cúi người, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt đã làm ướt nhòe gương mặt Lâm Hi Nghiên, giọng nói trầm ấm, ý tứ vừa dung túng vừa cưng chiều: "Anh nạt Tiểu Uyên mà... Không nạt em." Diệp Thành vừa dứt lời, sau mông anh đã vang lên một tiếng "bốp!" thật mạnh. Anh theo phản xạ quay đầu nhìn, thì thấy con gái cưng của mình đang lườm anh, vẻ mặt con bé hậm hực, miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Ăn hiếp Uyên... Ăn hiếp Uyên..."