"Để ba thay đồ cho mẹ đã!" Diệp Thành nghiêm mặt nhìn Tiểu Uyên, hắng giọng nói. Không hiểu sao con bé này còn gấp gáp hơn cả anh. Nếu hôm nay không phải không thể làm ồn Lâm Hi Nghiên, con bé này làm gì có thể nằm bên cạnh cô mà làm càn như vậy!
Diệp Thành nhẹ nhàng thay quần áo cho Lâm Hi Nghiên, anh làm rất cẩn thận tránh cho cô giật mình tỉnh giấc. Chiếc đầm dạ tiệc lộng lẫy kia đã bị vứt bỏ không thương tiếc vào sọt rác. Thứ đã bị mấy người không đáng làm người chạm vào, dù chỉ là thoáng qua, cũng khiến anh cảm thấy ghê tởm, không thể để nó tồn tại thêm một giây phút nào nữa.
Sau khi tắm xong, Diệp Thành trở lại phòng ngủ. Cảnh tượng Tiểu Uyên vẫn còn ôm chặt lấy Lâm Hi Nghiên, sờ soạng trên ngực cô khiến anh nhíu mày không hài lòng. Bước chân anh trở nên nặng nề hơn, tiến đến bên giường. Không chút do dự, Diệp Thành kéo nhẹ thân hình nhỏ bé của Tiểu Uyên về phía khoảng trống còn lại bên cạnh:
"Chỗ của con bên kia." Giọng nói của Diệp Thành không nhỏ, lại còn mang theo chút trẻ con, ham muốn giành giật mà chính anh cũng không nhận ra.