Chương 76. Hồi hộp

Su Cam
Nguồn: tamlinh247.org
"Mẹ đâu rồi con?" Tiểu Uyên thấy ba về, chưa kịp vui mừng thì đã bị câu hỏi của ba làm cho tụt hứng. Vẻ mặt con bé xụ xuống thấy rõ, giọng điệu buồn bã nói: "Mẹ ở trên phòng... Mẹ nói Uyên hum nay chơi một mình nha... Mẹ mợt lắm!" Trái tim Diệp Thành như hẫng đi một nhịp, rồi lại đập mạnh liên hồi, vừa dồn dập vừa loạn xa. Anh gật đầu nhè nhẹ, xoay người, chầm chậm bước lên từng bậc thang. Đứng trước cửa phòng mình, lồng ngực anh như nghẹn ứ, phải hít sâu thở ra mấy lần mới dám mở cửa đi vào. Cơn gió cuối ngày buốt giá thốc thẳng vào mặt, cánh cửa ban công mở toang. Gió lạnh lùa mạnh, khiến tấm rèm trắng xám bay lả tả trong gió. Đập vào mắt Diệp Thành, người con gái ngồi tựa đầu trên ghế xếp ngoài hiên, cô im lặng nhìn ánh tà dương đang từ từ biến mất. Khung cảnh vốn dĩ hữu tình, nhưng lòng anh không hiểu sao lại đau đến thắt lại. Anh lặng lẽ tiến đến gần, giọng trầm khàn khẽ gọi:1 "Nghiên Nghiên...."