"Hai mươi mốt!" Diệp Thành không chút do dự bật ra câu trả lời, nhanh đến mức không cần phải tốn đến một giây để suy nghĩ. Tuổi tác của vợ anh, làm sao anh lại có thể quên? Mấy năm cô còn học cấp 3, anh là người giám hộ của cô cơ mà! Nhưng cô hỏi chuyện này để làm gì? Có liên quan đến chuyện họ đang nói sao?
"Đúng vậy đó!" Lâm Hi Nghiên gật đầu cái rụp, còn cố ý nhấn mạnh lời khẳng định vừa nói. Trước ánh mắt ngơ ngác của anh, cô chậm rãi ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm về phía đối phương, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. Cô dựa hẳn người về phía bên cạnh, một tay hững hờ gác lên thành ghế, cố tình làm ra vẻ không đứng đắn, châm chọc nói, "Anh nói xem, tôi trẻ đẹp ngời ngời như thế này, dù đã là gái một đời chồng nhưng so với ông chú gần U40 như anh, vẫn có giá hơn nhiều chứ!"
"Em chê anh già?" Diệp Thành cau mày hỏi, chất giọng có phần lạc điệu hẳn đi.