Chương 28
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sở Minh đứng giữa đêm khuya gió lạnh, trên đầu là màn trời tối đen, sao đêm ảm đạm lấp lóe, cả người hắn giấu ở trong bóng đêm dày đặc, thấy không rõ thần sắc.
Tống Thanh Hàn đứng ở trước cửa cắm chìa khóa vào, ma xui quỷ khiến quay đầu nhìn thoáng qua.
Xe bật đèn sau, nhưng không chiếu sáng lên chỗ Sở Minh đứng.
Khi hoảng hốt, cậu tựa hồ thấy ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu của Sở Minh. Cậu cười cười, lại nghĩ tới Sở Minh hẳn là không nhìn thấy, nâng tay vẫy vẫy, tay kia thì nắm núm vặn mở cửa ra.
Sở Minh nhìn thấy thân ảnh Tống Thanh Hàn biến mất ở sau cửa, một cánh cửa gỗ đóng lại, ngăn chặn hết thảy khỏi đáy mắt của Sở Minh.
Lẳng lặng nhìn vài phút, theo sau hắn mở cửa xe ngồi xuống: "Quay về công ty."
Lái xe nhìn sắc trời, chuyển tay lái, rời đi khỏi kí túc xá của Tinh Hải, chậm rãi hòa vào dòng xe cộ thưa thớt.
Tống Thanh Hàn vào phòng vệ sinh rửa mặt, hai tay chống lên bồn rửa mặt, mặt ướt sũng chảy xuôi bọt nước trong suốt, tóc ướt nhẹp mềm dán trên trán cậu, thoạt nhìn như là động vật nhỏ mềm mại.
Cậu đứng thẳng dậy nâng tay lau mặt, trực tiếp mở vòi hoa sen ra, xả nước ấm cởi quần áo trên người ra, tùy ý ném vào sọt quần áo bẩn, động tác thong thả lau rửa thân mình.
Trong phòng tắm lạnh như băng nháy mắt bốc lên nhiệt khí ấm áp, sương mù làm mờ cửa kính, quấn quanh ra hoa văn phức tạp kỳ dị, tích tụ càng nhiều, tụ thành một giọt bọt nước thấm lạnh, tí tách rơi trên mặt đất, dung nhập vào nước ấm cuồn cuộn. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Giữa sương mù mênh mông, dường như có thể thấy được tấm lưng đường cong duyên dáng.
Đại khái là bởi vì nguyên nhân thể chất thân thể, làn da Tống Thanh Hàn so với một ít nam nghệ sĩ khác trắng nõn hơn, khung xương cũng không phải quá to. Cậu không tính là thấp, cũng cao gầy, sau khi cố ý khống chế hình thể, giọt nước mỏng manh bao trùm ở trên người cậu, hiện ra một loại mỹ cảm gầy gò mà không nhỏ bé và yếu ớt.
Tống Thanh Hàn bị mùi rượu hun có chút choáng được nước ấm tẩy sạch, nháy mắt thanh tỉnh không ít. Cậu mở to mắt xịt sữa tắm, xoa xoa trên người, sau đó không ngừng ma xát cổ tay, như là muốn tẩy sạch cái gì.
Quá ghê tởm...... chỗ bị Diệp Dịch chạm qua, dù chỉ là cổ tay, Tống Thanh Hàn vẫn nhịn không được nhăn mi lại, lực trên tay quá nặng.
Đến khi chà xát cổ tay tới phiếm hồng, Tống Thanh Hàn mới buông tay ra, vặn nước ấm chảy lớn hơn, sau đó ngẩng đầu, mặc cho dòng nước không ngừng chảy xuôi xuống cọ rửa bọt biển trên người.
Một đống bọt biển theo dòng nước cọ rửa chảy xuống, chảy xuống mặt đất, sau đó tan thành một cái lốc xoáy nho nhỏ, chảy vào cống thoát nước.
Tống Thanh Hàn vặn tắt nước ấm, sau đó cầm lấy khăn tắm đơn giản xoa xoa người, mới nhớ tới, cậu hình như...... Không mang quần áo vào.
BẠN CŨNG SẼ THÍCH